Chương 34: Truyền dạy

Theo lời dặn của chủ nhà, những người làm nông vùi phân bón xuống lớp đất có độ sâu khoảng một gang tay. Cuối cùng, họ gieo hạt vào những rãnh đất rộng chừng một đến hai ngón tay.

Tưởng chừng mọi việc đã xong, nhưng không phải vậy. Vị quản sự lại dẫn họ đi đào những con mương dài dọc theo bờ ruộng, nghe nói là để sau này dẫn nước tưới tiêu.

Phương pháp trồng trọt mà chủ nhà dạy cho họ khác một trời một vực so với cách mà các lão nông học được từ cha ông mình. Trước đây, họ chỉ biết cày đất một lần trước mùa đông, sau đó qua đông lại cày thêm lần nữa rồi gieo xuống hạt giống của vụ mùa năm ngoái. Họ biết khi nào nên gieo mạ, khi nào thì thu hoạch lúa mì xuân, nhưng kiến thức của họ cũng chỉ có vậy mà thôi. Cứ thế, đời này truyền đời khác, năm này qua năm khác, họ vẫn canh tác theo lối cũ.

Ban đầu, dân làng xung quanh chỉ dám lén lút nhìn các tráng đinh trong thôn trang làm việc. Về sau, thấy không có ai xua đuổi, họ bèn dạn dĩ đứng ngay trên bờ ruộng, chắp tay lại mà tò mò quan sát.

Chuyện về vị chủ nhà trong thôn trang này, thật ra họ đã nghe từ lâu. Người ta đồn rằng hắn vô cùng tài giỏi, có thể biến thứ củ cải ngọt mà họ vẫn thường dùng để nấu canh thành đường cát trắng. Ban đầu, cũng có người bán tín bán nghi, nhưng rồi ai cũng phải tin bởi vì có quá nhiều người quả quyết rằng họ đã tận mắt thấy những người làm trong thôn trang khi về nhà ai nấy đều xách theo một túi vải đựng đầy đường.

Tuy nhiên, đối với lời đồn "một mẫu đất có thể cho ra bốn thạch lương thực" được lan truyền từ thôn trang, thì ngoài những người đang làm việc ở đó ra, chẳng có mấy ai tin là thật.

Thấy các tráng đinh bận rộn trên đồng ruộng của thôn trang, lại còn được sử dụng những nông cụ tốt như vậy, lúc này, một vài nông dân có đầu óc lanh lợi đã bắt đầu nảy sinh ý định, muốn học hỏi phương pháp canh tác mới này. Dù vậy, phần lớn những người còn lại vẫn chỉ dửng dưng đứng xem cho vui.

Trưởng thôn của thôn Tiểu Thạch chính là một trong những người có ý định đó.

Sau khi bàn bạc với mấy vị bô lão có tiếng nói trong làng, ông liền tìm đến nhà Đại Tráng.

Nghe trưởng thôn Tiểu Thạch nói vậy, Đại Tráng liền đáp rằng chuyện này cần phải thưa với quản sự trước, sau đó để quản sự bẩm báo lại với chủ nhà. Hắn nói thêm, nếu chủ nhà đồng ý dạy cho thôn Tiểu Thạch cách dùng cày gỗ và phương pháp trộn phân, thì hắn tuyệt đối không có ý kiến gì, thậm chí sẽ lập tức đem hết những gì mình biết về cách trộn phân cũng như kỹ thuật bón phân ra chỉ dạy cho mọi người.

Nghe vậy, sắc mặt của trưởng thôn Tiểu Thạch liền trầm xuống: "Cậu là người của làng Tiểu Thạch, chút chuyện nhỏ này mà cũng không giúp được thôn sao? Đừng quên, cha mẹ cậu cũng có ruộng đất cần canh tác đấy."

Đại Tráng chỉ biết cười khổ không ngớt: "Thưa trưởng thôn, ngài cũng biết ta chỉ là một người làm công trong thôn trang thôi. Tuy ta là người thôn Tiểu Thạch, nhưng phương pháp trộn phân này là để dùng cho đất đai của thôn trang. Nếu ta tự ý đem về dùng cho thôn ta , cháu e rằng quản sự sẽ dẫn người đến thôn Tiểu Thạch tìm chúng ta gây chuyện mất."

Trưởng thôn nghe xong cũng thấy lời này quả thật có lý, sắc mặt lúc này mới dịu đi đôi chút.

Đại Tráng bèn vội vàng đem chuyện trưởng thôn vừa nói đi bẩm báo lại với quản sự.

-

Ngay chiều hôm đó, vị quản sự của thôn trang đã đến xin gặp Yến Huyền Ngọc, bẩm báo rằng có không ít người muốn học phương pháp trộn và bón phân của thôn trang, lại còn muốn mượn cả cày mới nữa.

Vị quản sự thực lòng không muốn cho mượn. Ông ta nghĩ, đây là đồ của thôn trang, cớ sao lại phải cho đám nông dân kia dùng? Nếu họ đã muốn học hỏi phương pháp và sử dụng cày mới, vậy thì cứ bắt họ đem toàn bộ đất đai của mình nhập vào thôn trang là được chứ gì

Yến Huyền Ngọc không hề hay biết những suy tính trong lòng của vị quản sự thôn trang, nên khi nghe tin nông dân ở các vùng lân cận đã nhanh chóng bị thu hút bởi phương pháp canh tác của thôn trang, hắn đã vô cùng vui mừng. Bởi lẽ, hắn biết rõ tư tưởng của người nông dân vốn rất khó thay đổi. Hơn nữa, đây lại là chuyện đồng áng, họ thà tin vào bản thân, tin vào kinh nghiệm của cha ông, thà giữ nếp cũ chứ nhất quyết không chịu làm theo một phương pháp chưa từng thấy bao giờ.