Chương 33: Phân bón

Thế nhưng, vẫn chưa đến thời gian canh tác mà chủ nhà đã định, vị quản sự của thôn trang đột nhiên tập hợp mọi người lại. Đám đàn ông ai nấy đều ngơ ngác lắng nghe ông ta thông báo công việc sắp tới.

"Hả? Làm nước phân ư?" Một người đàn ông nghi hoặc lên tiếng, rồi cẩn thận hỏi lại: "Làm cái thứ đó để làm gì ạ?"

Vị quản sự liếc hắn một cái, "Chủ nhà đã tìm ra một phương pháp giúp lúa mì trong ruộng mọc nhiều hơn, gọi là "bón phân". Chủ nhà đã nói rồi, cứ làm theo cách này thì một mẫu ruộng kiểu gì cũng thu được bốn thạch!"

"Sao có thể chứ?!"

Chẳng lẽ họ nghe nhầm sao? Một mẫu ruộng mà có thể trồng ra bốn thạch lúa ư? Những người nông dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời như bọn họ, chẳng lẽ lại không biết sao? Một mẫu ruộng nhiều nhất cũng chỉ thu được hai thạch lương thực thôi!

Theo trực giác, họ cảm thấy chuyện này là giả. Thế nhưng, người nói ra điều này lại chính là vị chủ nhà đã làm ra đường từ củ cải ngọt kia mà! Vậy nên, chỉ trong một khoảnh khắc, đám đàn ông đã hoàn toàn tin vào lời của vị quản sự.

Quản sự của thôn trang hài lòng nhìn phản ứng của họ, đoạn nói tiếp: "Hôm nay sẽ có người đến dạy các người cách làm phân bón, hai ngày tới việc các người cần làm chính là bón phân cho ruộng đất."

Loại phân này cũng phải kiểm soát liều lượng, không được nhiều cũng không được ít. Bởi lẽ, ít quá thì không có tác dụng, mà nhiều quá thì có thể làm cháy cả mầm non trong ruộng.

Bởi vậy, cho dù là những người nông dân cục cằn nhất, khi khuấy thứ nước bốc mùi hôi thối ấy cũng không hề có một lời oán thán.

Lúc họ ra bờ sông gánh nước cũng không hề tránh né ai, những người nông dân ở xung quanh vì chưa đến mùa xuân canh nên đều đang rảnh rỗi, thành ra ai cũng trông thấy.

Chẳng mấy chốc, đám đàn ông đã bị người trong thôn hỏi han xem họ đang làm gì ở thôn trang. Thực ra, họ đã được quản sự dặn dò từ trước rằng chủ nhà có nói, những việc họ làm trong thôn trang không cần phải giấu giếm người trong thôn.

"Phân bón? Đó là cái gì vậy?" Những người nông dân đều vươn cổ ra nhìn, đồng thời còn ngửi thấy mùi hôi thối quanh người đám đàn ông.

"Đây chẳng phải là phân người hay sao?"

-

Sau đó, đám đàn ông phát hiện ra chủ nhà không chỉ mang đến thứ gọi là "phân bón", mà còn có cả một loại cày gỗ trông rất kỳ lạ.

Bởi vì suốt khoảng thời gian này ngày nào cũng bầu bạn với phân chuồng nên trên người họ khó tránh khỏi ám mùi khó chịu, nhưng họ lại chẳng hề để tâm, bữa cơm nào cũng ăn rất ngon miệng.

Hôm ấy, Đại Tráng vừa định đi trộn phân tiếp thì phát hiện một đám người trong thôn trang đang vây thành một vòng tròn. Hắn vừa định lách qua để đi làm việc thì đã được A Thiết cùng thôn gọi lại:

"Đại Tráng, lại đây xem này!"

Đại Tráng đành phải bước tới. hắn lại gần xem thì mới phát hiện ra đó là một chiếc cày gỗ có hình thù kỳ quái.

Nói nó có hình thù kỳ quái là bởi vì nó khác xa so với những chiếc cày mà hắn từng thấy, nhưng Đại Tráng, người ngày ngày đầu tắt mặt tối ngoài đồng, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra đây chính là chiếc cày dùng để canh tác.

Quả nhiên, vị quản sự nhanh chóng dẫn hai người tới, còn bảo họ gọi tất cả đồng bạn lại, sau đó biểu diễn cho họ xem một lượt cách sử dụng chiếc cày này.

Đại Tráng cũng có cơ hội tiến lên thử một chút. Hắn làm theo cách quản sự nói, buộc một sợi dây quanh eo, hai tay vịn vào tay cầm của chiếc cày gỗ, và rồi phát hiện ra vật này lại nhẹ nhàng và dễ dùng đến không ngờ. Chiếc cày sau khi được chủ nhà cải tiến đã nhẹ sức hơn nhiều so với chiếc cày mà hắn từng mượn của nhà trưởng thôn, hơn nữa kéo nó đi lại cũng rất thuận tiện.

Những người đàn ông khác nhìn chiếc cày với ánh mắt cũng trở nên nóng rực, trông như thể muốn lập tức lao ra đồng để thử xem nó có thật sự tốt như họ nghĩ hay không.

Đã đến lúc canh tác đất đai trong thôn trang. Đầu tiên, các tráng đinh phải xới tung những thửa ruộng đã bỏ hoang suốt mùa đông. Để làm việc này, họ buộc những sợi dây gai thô quanh hông, hai tay nắm chắc tay cày gỗ mà đẩy về phía trước. Chỉ sau một vòng cày, họ đã nhận ra cách làm này không những đỡ tốn sức hơn hẳn mà hiệu quả lại vượt trội, đất được xới lên vừa nhanh vừa tơi xốp. Vì vậy, chẳng mấy chốc, hơn mười mẫu đất đã được họ cày xong xuôi. Công đoạn kế tiếp chính là bón phân. Loại phân được sử dụng là nước phân do người trong thôn trang pha sẵn, cũng chính là thứ mà người đời sau gọi là phân chuồng.