Chương 31: Chia đường cho mọi người

“Cha mẹ, tiểu đệ, con về rồi đây!”

Chưa vào đến nhà, giọng của Đại Tráng đã vọng vào.

Tiểu đệ của Đại Tráng chân trần chạy từ trong nhà ra: “Đại ca, huynh ôm cái gì trong lòng thế?”

Cha mẹ Đại Tráng cũng theo sau hỏi: “Con ơi, sao con lại mang đồ ở thôn trang về nhà thế?”

Tiểu đệ vì người gầy gò nên đầu trông có vẻ to. Đại Tráng đỡ lấy cậu nhóc, xoa đầu cậu cười nói: “Hôm nay chủ nhà làm được đường ở thôn trang, mỗi người trong trang đều có phần, con mang về cho tiểu đệ và cha mẹ ăn.”

“Đường á?” Tiểu đệ mở to đôi mắt: “Đường là gì vậy?”

“Đường ư?!” Cha mẹ Đại Tráng đều trợn tròn mắt, không tin nổi nhìn chằm chằm vào túi vải trong lòng Đại Tráng.

Đại Tráng cởi túi vải trên người xuống, đặt lên bàn đá trong sân, cẩn thận mở ra, rồi lấy tay che chắn, sợ gió thổi bay mất một chút.

Tiểu đệ bạo dạn, vừa định đưa tay bốc thứ trong túi vải của đại ca thì bị cha Đại Tráng đánh vào tay, quát: “Đừng có nghịch!”

Tiếp đó, ông quay sang hỏi Đại Tráng: “Con ơi, đây thật sự là đường sao?! Chủ thôn trang chia đường cho con à?”

“Thật mà!” Đại Tráng dở khóc dở cười, hắn kéo tay tiểu đệ chấm vào đường: “Tiểu đệ chưa được nếm vị ngọt bao giờ, để đệ ấy ăn đi.”

Tiểu đệ sung sướиɠ bỏ thứ “đường” mà đại ca nói vào miệng, rồi đột nhiên mở to mắt: “Ngon quá.”

Cậu ăn một cách trân trọng xong lại liếʍ mấy đầu ngón tay.

Rồi thòm thèm ngậm ngón tay, tiếp tục nhìn chỗ đường cát màu nâu đỏ trên bàn đá.

Mẹ Đại Tráng lắp bắp nói: “Chủ nhà của con sao lại có nhiều đường thế? Thật sự chia cho tất cả mọi người trong thôn trang à?!”

Đó là đường đấy! Chỉ có mấy vị đại lão gia trong thành mới ăn nổi! Dân thường như họ làm gì đã thấy đường bao giờ?!

Đúng lúc cả nhà bốn người của Đại Tráng đang nói chuyện thì trưởng thôn Tiểu Thạch dẫn theo một đám người đến.

Cha mẹ Đại Tráng lập tức cảnh giác, ngay cả tiểu đệ chưa hiểu chuyện lắm cũng biết bảo vệ mấy hạt đường cát ít ỏi trong túi vải.

Đại Tráng cười tươi ra đón: “Trưởng thôn, sao ngài lại đến đây ạ?”

Bên cạnh trưởng thôn là dân làng đến xem náo nhiệt, có nam có nữ, có già có trẻ.

“Đại Tráng à, nghe A Thiết nói, chủ thôn trang nơi cháu làm việc phát đường phải không?” Trưởng thôn cười hề hề hỏi.

Đại Tráng nghe xong liền biết ý của dân làng, hắn cũng không giấu giếm, hào phóng chỉ vào túi vải trên bàn đá nói với mọi người: “Đúng vậy, đường do người trong thôn trang cùng làm, chủ nhà tốt bụng chia cho chúng ta.”

Dân làng đều nghển cổ nhìn túi vải đó.

Còn có người dân đến xem náo nhiệt hỏi người bên cạnh: “Đường mà trưởng thôn nói là gì thế?”

Đại Tráng mời trưởng thôn nếm một chút, trưởng thôn bỏ vào miệng nếm thử rồi lẩm bẩm: “Ngọt thật đấy.”

“Sau này không chừng chủ nhà sẽ tìm thêm người làm giúp, đến lúc đó nếu huynh đệ trong thôn có ai muốn đến xem thử, cứ việc tìm ta, ta nhất định sẽ dẫn mọi người đi.” Đại Tráng chắp tay với dân làng đang đứng xem bên ngoài.

Câu nói này lập tức khiến không ít người động lòng.

Người thôn Tiểu Thạch rất ít khi đến làm việc ở các thôn trang, một là vì việc đồng áng ở nhà bận rộn, hai là vì họ sớm đã nghe nói chủ các thôn trang gần đó trả công chẳng được bao nhiêu, thậm chí có khi còn chẳng thấy tiền công đâu. Thời buổi này chẳng ai có ý thức gì về hợp đồng, chủ thôn trang không trả tiền thì chớ, lại còn cho gia đinh đến xua đuổi hoặc đánh cho một trận, nào còn ai dám nói gì, chỉ đành lủi thủi về nhà làm không công cả một mùa.

Nhưng giờ thấy thôn trang mà Đại Tráng đến làm tốt như vậy, những người này nào đã từng thấy đường bao giờ! Ấy thế mà chủ nhà người ta lại chia cho Đại Tráng và những người đến làm việc.

Nói xong, Đại Tráng để bọn trẻ trong thôn đến, mỗi đứa chấm một chút đường trong túi vải mà ăn. Tuy nói thứ như đường này có lẽ mấy đời trong nhà chưa từng thấy, có giấu đi cũng chẳng sao, nếu nhà họ có thì họ cũng giấu. Nhưng cách làm không giấu của riêng, lại còn hào phóng chia cho bọn trẻ trong thôn của Đại Tráng khiến thiện cảm của dân làng tăng lên gấp bội, kéo theo đó là sự tin phục đối với vị chủ nhà của Đại Tráng.

Tiểu đệ của Đại Tráng sốt ruột nhảy loi choi, miệng không ngừng khóc lóc: "Đường của con, đường của con!"

Cha của Đại Tráng phải lấy từ trong lòng ra nửa cái bánh bột ngô cứng ngắc mới dỗ được cậu nín khóc.

Tiếp đó, họ lại nghe Đại Tráng kể chủ nhà đã dùng củ cải đường bình thường để làm ra đường như thế nào, dân làng nghe mà mắt tròn mắt dẹt, củ cải đường này mà cũng làm thành đường được ư? Vị chủ nhà đó quả là có bản lĩnh!

Ban đầu họ còn không tin, nghe Đại Tráng kể một hồi, lại có người nói mấy hôm trước có người đến thu mua củ cải đường, họ mới tin.

Dù trong thôn không thể có điều kiện làm đường, nhưng Đại Tráng vẫn cẩn thận không nói ra cách làm đường.

Cảnh tượng này cũng diễn ra ở không ít thôn làng gần các thôn trang, nhưng không phải ai cũng hào phóng như Đại Tráng mà mang thứ đường quý giá ra chia. Song, chuyện chủ nhà lợi hại thế nào cũng được truyền miệng khắp nơi. Nhất thời, vị chủ nhà đã phát đường cho nông dân làm việc ở thôn trang ấy gần như trở thành "thần nhân" trong mắt mấy thôn làng xung quanh.

-

Nghe nói, chủ đề bàn tán dạo gần đây của mấy thôn làng lân cận đều xoay quanh "đường".

Có người kể rằng họ hàng của hắn làm ở thôn trang cũng được chia đường, sau khi nếm thử thì vị ngọt còn đọng lại trong miệng cả đêm, người khác lại nói ăn một chút là chẳng còn muốn ăn cơm nữa.

Đây chính là hiệu quả mà Yến Huyền Ngọc mong muốn. Số đường đỏ được chế biến thô sơ này đối với hắn chẳng có chút hấp dẫn nào, hắn chỉ muốn dùng phần mật đường tinh túy để làm kẹo bạc hà. Nhưng đối với những nông dân chưa từng được nếm vị ngọt này, thì đó lại là thứ chưa từng thấy bao giờ. Vì vậy, Yến Huyền Ngọc đã chia đường cho những người làm trong thôn trang để họ mang ra ngoài.

Chẳng mấy chốc đã đến thời điểm gieo trồng lúa mì xuân, Yến Huyền Ngọc cảm thấy tin đồn bên ngoài cũng đã lan truyền kha khá rồi.

Khi dân làng ở các thôn xóm lân cận đều đang bàn tán về vị chủ thôn trang bí ẩn, cũng chính là lúc để tung ra nông cụ mới và phương pháp bón phân.