Ông ta biết Lư Vương thị chỉ là một phụ nhân, nói nhiều cũng vô ích, nên chỉ nói vài lời an ủi, đợi gia đinh đưa bà ta lui xuống, Lư Bằng Cử mới ngồi phịch xuống ghế.
Ông ta tỉ mỉ nhớ lại, phát hiện mình sớm đã rơi vào bẫy từ lúc còn ở Nội Các. Tả Khâu Thành kia rõ ràng là cố ý chọc tức ông ta, mà ông ta lại đúng như ý muốn của hắn ta. Lư Bằng Cử nhớ lại đủ chuyện ngày đó, chỉ cảm thấy mình như bị bỏ bùa dẫn đi, sao có thể mặc cho tờ tấu chương đó được dâng lên Thừa Thiên Điện?
Lúc đó mình đang nghĩ gì? Đúng rồi, lúc đó ông ta đã sơ suất, chỉ nghĩ rằng chuyện nhỏ nhặt thế này Hoàng thượng sẽ không hỏi đến quá nhiều, Hoàng thượng phải nể mặt các thế gia trong kinh thành, phải giữ thể diện cho triều thần. Trước đây chẳng phải đều như vậy sao? Hoàng đế sao có thể vì dân thường mà trách tội cận thần và thế gia? Huống hồ Thiên tử đương triều nền tảng không vững, bên cạnh lại càng không có mấy người tài giỏi có thể dùng!
Lư Bằng Cử như nghĩ đến điều gì đó, toàn thân lạnh toát. Vị đang ngồi ở Thừa Thiên Điện kia, dễ dàng ban bố chiếu tự trách như vậy, đây là không màng đến thể diện Thiên tử, thì còn nể nang điều gì nữa?
Rất nhiều thần tử có cùng suy nghĩ với Lư Bằng Cử, họ thà rằng tân đế là một hôn quân, ít nhất còn dễ nắm bắt, suy nghĩ cũng đơn giản. Chỉ sợ là cục diện hiện tại, không thể đoán được các hành vi của Hoàng thượng, không biết rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.
Đúng lúc không ít người trong triều đang lòng dạ hoang mang, Lâm Phục vào Hàn phủ trong đêm.
-
"Ta từng gặp sư huynh nhiều năm trước, cũng chính là sư thúc Long Nhất của con, ông ấy đã bói một quẻ, nói rằng Đại Chu không quá hai đời sẽ diệt vong."
Hàn Nguyên tiết kiệm, trong thư phòng chỉ thắp một ngọn nến. Lúc này ánh nến chập chờn, Lâm Phục quỳ ở phía dưới, trái tim treo lơ lửng.
"Lão sư...." Lâm Phục miệng lưỡi khô khốc.
"Ta không tin." Hàn Nguyên nhắm mắt: "Ta nhìn Tiên đế lớn lên từ khi còn nhỏ, ông ấy tuy trị quốc bình thường, nhưng lại rất hiểu thuật cân bằng. Cho đến khi ông ấy ra tay tàn nhẫn với mấy vị hoàng tử, ta mới đột nhiên nhận ra, Tiên đế đã thay đổi, ông ấy là Đế vương."
"Cuối cùng gϊếŧ đến không còn ai để gϊếŧ, chỉ giữ lại kẻ hoang đường nhất để lên ngôi."
"Ta và Long Nhất cùng sư thừa Quỷ Sơn Tử nhưng chí hướng khác nhau. Ta một lòng nhập thế, ông ấy một lòng ẩn thế. Ông ấy nhiều lần cười nhạo ta tham luyến quyền thế thế gian, lại không biết chí của ta là phò tá một vị minh quân sáng suốt nhân đức, thực hiện thiên hạ đại đồng. Thời gian của ta không còn nhiều nữa....."
"Lão sư!" Lâm Phục vốn đang lắng nghe lời dạy bảo, đột ngột ngẩng mắt.
Hàn Nguyên xua tay ra hiệu y đừng ngắt lời mình, ông thở dài một tiếng: "Ta thấy tân đế không giống như lúc Tiên đế còn tại vị mà ăn chơi trác táng, hy vọng đó là thủ đoạn tự bảo vệ của hắn, chứ không phải là phẩm hạnh sẽ làm hại vạn dân thiên hạ....."
"Trong chuyện chiếu thư tự trách có phần của con." Hàn Nguyên nói câu khẳng định, không phải câu hỏi.
"Ta mệt rồi, con đi đi."
...
Bất kể trong triều vì chiếu thư tự trách mà náo động thế nào, nghi trượng đế vương quả thực đã rầm rộ rời khỏi hoàng cung, hướng về Đông Giao.
Dân chúng trong kinh thành một năm ngoài những đại sự như tế lễ ra thì rất ít khi thấy nghi trượng đế vương, vì vậy đều đứng từ xa nghển cổ nhìn, lúc nghi trượng đi qua còn phải quỳ lạy theo lệnh của quan binh.
Bách tính đều đang sợ hãi vì đám thị vệ mặc quan phục, tay cầm bội đao sáng loáng kia, lại không biết Yến Huyền Ngọc trên long liễn cũng đang nhìn đám thị vệ này với vẻ mặt ghét bỏ.
Nhìn bước chân phù phiếm của không ít người trong số họ, thậm chí có kẻ còn béo đến mức có bụng bia, đám thị vệ hoàng đế thế này, liệu có thể bảo vệ được hoàng đế vào thời khắc nguy cấp không?
Thị vệ hoàng cung của Đại Chu cũng có phẩm cấp, cho nên trong đám thị vệ hoàng cung hiện tại đa số là "quan nhị đại" đến để sống cho qua ngày. Lực lượng thực sự có tác dụng là Cấm Vệ Quân trấn thủ bên ngoài hoàng cung, nhưng đến thế hệ này, trong Cấm Vệ Quân đám ăn hại cũng nhiều lên.
Trong lòng Yến Huyền Ngọc khẽ động, nghĩ đến những Cẩm Y Vệ uy phong lẫm liệt mặc Phi Ngư Phục trong các bộ phim truyền hình.
Điều này ngay lập tức tạo thành sự tương phản rõ rệt với một số thị vệ trước mắt...
Về phần tại sao Yến Huyền Ngọc dám yên tâm xuất cung như vậy, là bởi vì mỗi đời hoàng đế Đại Chu đều có một đội "Ám Vệ Quân", chỉ nhận biết Đế vương, cũng chỉ trung thành với Đế vương.
Bây giờ trời dần trở nên nóng hơn, Yến Huyền Ngọc hôm nay xuất cung vẫn mặc bộ triều phục dày cộm, dù thể trạng yếu ớt sợ lạnh hắn cũng cảm thấy nóng bức, càng ngồi yên càng thấy bực bội, bèn gọi Lý Trung Hiền đang đứng cạnh long liễn đến, hỏi ông ta: "Bên kia đã chuẩn bị xong hết chưa?"
"Bẩm Hoàng thượng, đã chuẩn bị xong từ sớm rồi ạ." Lý Trung Hiền đã hầu hạ Yến Huyền Ngọc nhiều ngày nên lập tức hiểu ý, nhỏ giọng đáp.
Yến Huyền Ngọc lúc này mới ngồi trở lại.
Chu Yến Đế nói là đi Đông Giao tắm gội trai giới, liên quan gì đến Yến Huyền Ngọc hắn chứ?
Nơi hắn thực sự muốn đến, là trang viên đã sớm được Lý Trung Hiền chuẩn bị xong. Người dân xung quanh trang viên đó đều chỉ biết là do một vị quý nhân trong kinh thành mua lại, rồi lại có một nhóm người vào trang viên, chứ không biết trang viên này dùng để làm gì.
Sau khi ru rú trong hoàng cung nhiều ngày như vậy, Yến Huyền Ngọc cuối cùng cũng nghĩ đến việc xuất cung thể hiện khía cạnh "Tô" (kiểu nhân vật hoàn hảo, tài giỏi thường thấy trong truyện) của một người xuyên không —
Kinh doanh, và tạo thêm cho mình vài thân phận mới.
Đây cũng là điều hắn đã suy nghĩ kỹ càng, những việc cần làm sau này chỗ nào cũng cần dùng đến bạc, thời Tiên đế đã phung phí rất nhiều, số bạc còn lại trong quốc khố cho Yến Huyền Ngọc bây giờ tuyệt đối không đủ để hắn thực hiện những việc muốn làm sau này.
Rất nhiều phương diện của Đại Chu triều hiện tại đều cần phải thay đổi, hắn vốn tưởng mình là Đế vương thì có thể làm theo ý mình, nhưng sự thật lại là thân phận Đế vương này ở một số phương diện cũng rất hạn chế hắn.
Thuế má của Đại Chu xét theo thu hoạch trên đồng ruộng của bá tánh hiện nay là khá cao, cộng thêm việc quan lại địa phương tự ý khấu trừ, thu thêm, khiến cho đời sống bá tánh nghèo khổ, mỗi ngày cần cù cày cấy mà ngay cả cơm ăn áo mặc cũng là vấn đề.
Nông cụ canh tác của Đại Chu vẫn còn ở trong tình trạng tương đối lạc hậu, việc dùng trâu cày các loại lại càng không thể, đối với bá tánh bình thường thì trâu bò với tư cách là gia súc vẫn còn vô cùng hiếm hoi. Miền bắc Đại Chu chủ yếu trồng lúa mì xuân, gieo trồng vào mùa xuân, sắp đến mùa nông vụ bận rộn, Yến Huyền Ngọc cho rằng có rất nhiều việc mình cần phải làm, đầu tiên là phải đưa ra phương pháp cải tiến nông cụ, cải tạo đất đai, nếu không sẽ lỡ mất mùa vụ năm nay, trước tiên tạo dựng danh tiếng trong phạm vi nhỏ ở dân gian, sau đó dùng thân phận hoàng đế đứng ra phổ biến toàn quốc.
Yến Huyền Ngọc biết có Hàn Nguyên ở đó, dù cho trong triều đình ngư long hỗn tạp cũng tạm thời không xảy ra chuyện gì rối loạn.