Chương 26: Chiếu thư tự trách

Ngày hôm sau, Chu Yến Đế hạ chiếu tại Điện Kim Loan rằng——

"Trẫm khi còn niên thiếu, hành vi ngông cuồng ngang ngược. Tiên đế nhiều lần quở trách, đáng lẽ phải chịu phạt. Nay trẫm đến Đông Giao, tắm gội trai giới, suy ngẫm lỗi lầm trong mấy ngày, để cáo với thiên hạ."

Cả triều đình xôn xao.

Các đời vua Đại Chu hiếm có ai ban chiếu thư tự trách. Chiếu thư tự trách thường được ban hành sau khi trời giáng điềm lạ, nhà cửa sụp đổ, hoặc xảy ra thiên tai.

Vậy mà giờ đây, Chu Yến Đế vừa mới đăng cơ không lâu, lại bất ngờ ban hành chiếu thư tự trách, hối hận về quá khứ, quyết định rời cung đến biệt uyển Đông Giao tĩnh tâm suy ngẫm.

Chẳng biết có bao nhiêu người thật lòng, các quan viên trong Điện Kim Loan đều quỳ xuống xin Chu Yến Đế thu hồi chiếu thư tự trách.

Nhưng ý Chu Yến Đế đã quyết.

Một số người trong bọn họ nghi hoặc không biết vị tân đế này định làm gì. Họ sớm đã nghe nói khi mới đăng cơ, hắn không màng triều chính, lại tự ý thay đổi nhiều quy định trong cung, tu sửa cung điện lầu các, sau lại dùng tước vị Quốc công mời Hàn Nguyên xuất phủ, thành lập nội các, tập hợp các trọng thần triều đình cùng hiệp trợ xử lý chính vụ.

Loạt hành động này ngược lại khiến một số kẻ trong triều có lòng bất trung không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ đành ngoan ngoãn quan sát tình hình.

Đúng là loạn quyền đánh chết lão sư phụ cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Trẫm sau khi lên ngôi, ngẫm nghĩ di chiếu của tiên đế, thường tĩnh tâm suy xét lấy gì để trị quốc. Nay vì có triều thần tấu trình một việc trong kinh thành mà chợt tỉnh ngộ rằng, bản thân không tu dưỡng thì sao có thể trị quốc, do đó mời Hàn Quốc công giám quốc."

Hôm nay Hàn Nguyên cũng có mặt tại Điện Kim Loan. Yến Huyền Ngọc trong bộ triều phục đế vương, đầu đội mũ miện, bất chấp thân phận mà vái chào Hàn Nguyên.

Vụ án Vương Quân phóng ngựa bừa bãi cũng đã có kết quả. Vương Quân bị bắt giam vào Đại Lý Tự, xử trí theo luật pháp Đại Chu, gia đình người dân bị hại cũng nhận được bồi thường.

Vì đã có chiếu thư tự trách ban ra trước đó, vụ án Vương Quân phóng ngựa kết thúc mà không gặp phải bất kỳ sự phản đối nào, không còn chừa lại cho đám người Lư Bằng Cử chút đường xoay xở nào nữa.

Yến Huyền Ngọc càng nhân cơ hội này răn đe đám công tử bột thuộc các thế gia trong kinh thành một phen.

...

Lư phủ.

"Khóc khóc khóc, khóc cái gì mà khóc?!" Lư Bằng Cử bực bội hết sức, phất mạnh tay áo, người vợ kế của ông ta là Lư Vương thị liền ngã quỵ xuống đất.

Lư Vương thị khóc lóc kể lể: "Lão gia, thϊếp chỉ có mỗi Quân nhi là cháu trai thôi mà!"

Vương Quân là con trai của đại ca Lư Vương thị, cũng là đứa cháu mà Vương lão phu nhân thương yêu nhất. Chuyện này đúng là lấy mạng nhà mẹ đẻ của Lư Vương thị rồi.

Đại ca của Lư Vương thị cũng có chức quan, nhưng chẳng qua chỉ là một chức quan nhỏ nhờ vào mối quan hệ của Lư Bằng Cử mà có được. Do đó, hy vọng của cả nhà càng đặt hết vào Vương Quân. Ngặt nỗi Vương Quân lại là kẻ bất tài, suốt ngày rượu chè phóng ngựa, lại được người nhà nuông chiều, nên ngày càng ngang ngược, không coi ai ra gì.

Nhà mẹ đẻ của Lư Vương thị vốn không mấy khá giả, ban đầu chỉ là một nhánh phụ thuộc vào thế gia lớn. Sau này Lư Vương thị trở thành tiểu thϊếp của Lư Bằng Cử, vì rất được sủng ái trong phủ nên nhà mẹ đẻ cũng được nhờ vả mà phất lên. Về sau, khi chính thất của Lư Bằng Cử qua đời vì bệnh, Lư Bằng Cử đã nâng bà ta lên làm vợ chính thức.

"Thϊếp nghe nói Hoàng thượng khi còn là Tứ hoàng tử cũng nhiều lần phóng ngựa ngoài đường. Trong kinh thành biết bao công tử thế gia cũng đều phóng ngựa ngoài phố. Cháu trai của thϊếp chẳng qua chỉ vì ngựa hoảng sợ nên mới..."

Không ai dám tố cáo, cũng chẳng ai đi tố cáo làm gì.

Lư Bằng Cử vịn ghế ngồi xuống, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

"Ta cũng từng nghĩ như vậy, cho rằng Hoàng thượng sẽ cho qua, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, dù sao thì chuyện này..." Lư Bằng Cử ngừng lại: "Nhưng ai ngờ được, Hoàng thượng lại ban chiếu thư tự trách, còn nhân đó răn đe luôn các thế gia trong kinh thành."

Lư Vương thị ngẩn người ra, thậm chí quên cả khóc lóc.

Bà ta nghĩ mãi không thông, chuyện cháu trai mình làm vốn chỉ là chuyện nhỏ, dùng danh tiếng của lão gia nhà mình để gây sức ép với Kinh Triệu Doãn là được... phải rồi, ém xuống là xong. Nhưng tại sao lại bị đưa ra tận triều đình cơ chứ? Rốt cuộc là vì nguyên cớ gì?

Các thế gia trong kinh thành vì chuyện này mà bị răn đe, liệu có ghi hận nhà mẹ đẻ của bà ta không? Nhà mẹ đẻ bà ta bây giờ nếu không có Lư gia che chở, chắc chắn sẽ bị nuốt chửng đến không còn mảnh xương vụn.

Nghĩ vậy, Lư Vương thị cẩn thận nhìn sắc mặt Lư Bằng Cử. Lư Bằng Cử thấy dáng vẻ nửa già nửa trẻ lại đẫm lệ như hoa lê dính mưa của Lư Vương thị thì lòng mềm đi, đỡ bà ta dậy.

Ông ta thở dài: "Chuyện này bây giờ đã không phải lão gia đây có thể kiểm soát được nữa rồi, dù sao Vương Quân cũng có thể giữ được một mạng."