Chuyện ức hϊếp dân chúng như thế này lại xảy ra ngay dưới chân Thiên tử, bọn họ đến cả giả vờ cũng không thèm!
Mà Nội Các hắn mới thành lập lại còn cầm tờ tấu chương này, cầm chuyện thế này đến hỏi ý hắn, ấn tượng vừa mới tốt lên một chút của Yến Huyền Ngọc đối với Nội Các lại quay về như cũ.
Hắn nhắm mắt lại.
Cũng phải, bầu không khí của Đại Chu bây giờ... cho dù tiên đế xử lý việc này, cũng chẳng qua là đưa ra một hình phạt qua loa cho xong chuyện đối với Vương Quân đó, việc này liên quan đến thể diện của mệnh quan triều đình, mà hai mẹ con báo quan kia cũng sẽ biến mất không một tiếng động.
Yến Huyền Ngọc nhấc bút định thông báo cho Kinh triệu doãn lập tức bắt giữ Vương Quân, việc này xử lý theo luật, không được sai sót, ngoài ra bồi thường cho hai mẹ con kia.
Vương tử phạm pháp còn cùng tội với thứ dân, huống chi ông ta chỉ là một...
Yến Huyền Ngọc sững người, đột nhiên nhớ tới một chuyện trong ký ức của nguyên chủ. Lúc nguyên chủ còn là Tứ hoàng tử ăn chơi trác táng, cũng từng nhiều lần phóng ngựa giữa phố, tuy chưa từng gây ra án mạng, nhưng nơi đi qua đều là người ngã ngựa đổ, việc này người trong kinh thành ai cũng biết.
Hắn nên xử lý việc này thế nào? Ngòi bút của Yến Huyền Ngọc treo lơ lửng chưa hạ xuống.
Vụ án mạng của Vương Quân đương nhiên phải xử lý theo luật, vậy chuyện cũ trước kia, Yến Huyền Ngọc cứ thế coi như quên đi không nhắc lại nữa sao?
Dù sao trước kia hắn là Tứ hoàng tử, bây giờ đã lắc mình biến thành hoàng đế Đại Chu.
Yến Huyền Ngọc cụp mắt suy nghĩ một lúc, luôn cảm thấy việc này tuy nhỏ, nhưng lại là một cái bẫy có người giăng ra cho hắn.
Vừa rồi là hắn nghĩ sai rồi, trong Nội Các đều là trọng thần triều đình cả mà... những người có thể sống sót qua thời kỳ cuối của tiên đế, vốn không nên có kẻ ngốc.
Lấy chuyện này làm cái cớ để thăm dò thái độ của hắn, ý đồ là gì?
Yến Huyền Ngọc thở dài một hơi, đột nhiên cảm thấy làm hoàng đế cũng không dễ dàng như vậy.
Nhưng qua chuyện của nguyên chủ trước kia và Vương Quân bây giờ, Yến Huyền Ngọc phát hiện ra điểm bất hợp lý trong bố cục đường phố kinh thành. Mọi việc đều cần một cái cớ, hắn nghĩ ngăn chặn không bằng khơi thông, sao không nhân việc này mà mở rộng đường phố, quy hoạch lại các công trình kiến trúc.
Ngoài ra, Yến Huyền Ngọc còn dự định thành lập các khu buôn bán, từ từ dẫn dắt nó trở thành một trong những công trình biểu tượng của kinh thành, để những người bán hàng rong trong kinh thành đều có một vị trí cố định, thuận tiện mua bán cũng có thể che mưa che gió.
Còn một lý do nữa là kinh thành, với tư cách là đô thành của Đại Chu, nên trở thành đô thành "kiểu mẫu về văn hóa và vệ sinh" của Đại Chu — Yến Huyền Ngọc không muốn làm theo hình thức, mà là một "thành phố kiểu mẫu" thực sự, có ý nghĩa thực tế.
Hắn sẽ làm ra một hình mẫu trước, sau đó các địa phương xung quanh sẽ học tập theo.
Trong kinh thành thứ không thiếu nhất là hoàng thất quý tộc. Các phủ đệ gần hoàng cung, và phố Đông nơi nhiều quan viên sinh sống, đều là nơi quan to quý nhân xe ngựa qua lại.
Đại Chu cho phép dân chúng vào kinh thành mua bán hàng hóa, vì vậy bên ngoài kinh thành và khu vực rìa ngoài cùng của kinh thành trở thành nơi hỗn loạn. Nơi đó có không ít ngõ hẻm, tạo thành sự đối lập rõ rệt với trung tâm kinh thành.
Đây là thời cổ đại, không có tư tưởng hiện đại kiểu gần trung tâm kinh thành là tốt. Ngược lại, dân thường trong kinh thành đều tránh đi rất xa, sự phồn hoa của kinh thành không liên quan đến họ. Trong số họ không ít là dân thường không có đất canh tác phải đến đây kiếm sống. Những người này, trong thời đại mà mạng người bị coi như cỏ rác này, một khi va chạm phải quý tộc, bọn họ có đủ cách để hành hạ người, rồi khiến người đó biến mất không dấu vết.
Yến Huyền Ngọc phác thảo sơ qua bản đồ quy hoạch kinh thành, bất tri bất giác trời bên ngoài đã tối.
Sau khi hoàn thành bản đồ bố cục đại khái của kinh thành, hắn vì ngồi quá lâu mà nửa người đã tê rần.
"Lý Trung Hiền." Yến Huyền Ngọc gọi một tiếng.
Lý Trung Hiền đang đợi hầu hạ ở bên ngoài vội vàng vào đỡ Yến Huyền Ngọc từ từ đứng dậy, vẻ mặt đau lòng nói: "Bệ hạ, thái y nói thân thể người những năm nay hao tổn rất nhiều, người không thể lao lực quá độ được đâu!"
Yến Huyền Ngọc cũng nhận ra mình không thể nóng vội, vẫn phải để cơ thể này khá hơn một chút đã rồi mới làm những việc kia. Những việc đó đều phải làm, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.
Hắn đi thong thả đến trước cửa sổ, nhìn chút ánh sáng cuối cùng còn sót lại trên bầu trời bên ngoài dần bị che khuất.
Nơi đây trời luôn tối rất sớm, bầu trời cũng trong veo chưa bị ô nhiễm như đời sau, khiến người ta rất dễ chịu.
Yến Huyền Ngọc khẽ thở dài một tiếng.
Những chuyện ăn chơi trác táng trước kia của nguyên chủ cũng nên có một lời giải thích rồi. Vương tử phạm pháp vốn nên cùng tội với thứ dân, nếu chính hắn còn không làm được, vậy chiếu lệnh ban xuống làm sao khiến người khác nghe theo?