Thời Quyện là fan cứng của mục tiểu thuyết mạng trên Tinh Võng, sở thích lớn nhất mỗi ngày của cậu chính là cày webnovel, phân nửa tiền tiêu vặt đều đội nón ra đi theo những lần nạp tinh tệ.
Các bộ truyện hot trên Kim Bảng Tinh Võng, Thời Quyện đọc không sót một bộ nào. Không chỉ bỏ tiền mua chương, cậu còn rất hào phóng khi thưởng tác giả là “vô địch bá chủ” của không ít người. Chỉ cần cậu thấy hợp gu, thì đổ tiền không chớp mắt!
Nhưng dạo gần đây, hiếm lắm mới thấy Thời Quyện rơi vào trạng thái lười đọc.
Kim Bảng đã bị cậu cày sạch sẽ, từng bộ một đều đuổi kịp tới chương mới nhất. Đáng tiếc là trừ mấy bộ đang theo dở, những truyện khác cậu xem đều không gợn sóng trong lòng, hứng thú cạn queo.
Để tìm truyện hợp mắt, Thời Quyện còn lật tung cả bảng đề cử của Tinh Võng, moi từng ngóc ngách một, không chừa chỗ nào.
Nhưng khiến cậu thất vọng là truyện trên bảng đều na ná như nhau, chẳng có cái nào khiến người ta “mắt sáng rực” lên.
“Chẳng lẽ hôm nay lại không có gì để làm à?”
Thời Quyện nằm vật trên giường, thở dài thườn thượt. Ban đầu cậu còn định kiếm một bộ truyện tâm đắc để nằm dài gϊếŧ thời gian.
Hay đọc lại truyện cũ nhỉ?
Nhưng cậu vẫn thích tìm truyện mới hơn.
Tội là trí nhớ người thời tinh tế quá tốt, chỉ cần đọc một lần là không quên nổi. Thành ra đọc lại chẳng còn gì thú vị.
Thời Quyện ngồi bật dậy, miệng bảo là thôi không tìm nữa, nhưng ngón tay lại vô thức bấm vào mục “Mới cập nhật” của Tinh Võng.
Tác giả đăng truyện trên Tinh Võng không ít, nhưng không phải ai cũng lên được bảng xếp hạng. Mục cập nhật mới thỉnh thoảng cũng lọt ra một hai bộ xem được, mặc dù tỉ lệ chẳng khác gì mò vàng trong phân.
" Mất Trí Nhớ Thiếu Tướng Đừng Ái "" Vượt Tinh Chi Luyến "… Thời Quyện cau mày mỗi lúc một chặt, đến khi thấy một bộ mới có tên "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" thì suýt nữa tắt luôn màn hình.
[Lại là mấy loại dinh dưỡng vị đào vị cam hả? Tác giả Hoa Hạ chỉ toàn viết thế này.]
[Ai bảo người ta có văn hóa lâu đời, mỹ thực phong phú cơ chứ. [cười]]
Bình luận bên dưới nói thật thì chẳng mấy thân thiện, nhưng Thời Quyện cũng khó mà phản bác được. Ở khu tác giả Hoa Hạ của Tinh Võng, đúng là có rất nhiều truyện lấy “mỹ thực” hay “trồng trọt” làm chiêu bài, nhưng mỹ thực mô tả trong truyện toàn là các vị dinh dưỡng chế biến sẵn. Vừa thiếu tưởng tượng, lại chẳng có chút cảm giác sống động nào.
Ai mà chẳng biết, dinh dưỡng dù có đổi vị thế nào, bản chất cũng vẫn là dinh dưỡng, chẳng dính dáng gì tới “mỹ thực” chân chính.
Nếu là ngày thường, Thời Quyện đã sớm chuyển sang mục khác rồi. Nhưng hôm nay không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại bấm vào "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực". Tác giả lấy bút danh: Đùi Gà Sốt Teriyaki.
Chỉ một câu mở đầu thôi, Thời Quyện đã sững người.
“... Sườn non đã tẩm ướp được lăn qua trứng đánh, lớp dầu mỏng trong chảo lập tức phát ra tiếng ‘xèo xèo’ giòn tan, hương thịt đậm đà lan tỏa trong không khí, mặt sườn dần dần nhuộm sắc vàng ruộm...”
“... Lớp vỏ ngoài giòn rụm, miếng đầu tiên là sự hòa quyện giữa thơm ngậy và muối tiêu, miếng thứ hai mềm mọng, vị sườn dai nhẹ bung nổ trong khoang miệng, hơi chạm nhẹ là thịt rời xương, giòn thơm và mềm mại tầng tầng lớp lớp, vừa độc lập vừa hòa quyện...”
Thời Quyện: “!”
Cái gì đây?
Rõ ràng cậu chưa từng nếm qua món “sườn rang muối tiêu” này, nhưng khi ánh mắt cậu dừng lại trên mặt chữ, não bộ như bị cuốn vào dòng mô tả sống động kia. Dòng máu chảy trong huyết quản dường như thức tỉnh cơn khát khao mỹ thực, khiến cậu không tự chủ được mà nuốt nước bọt đánh ực.
Thì ra, từ ngữ cũng có thể vẽ nên mỹ thực sinh động đến vậy.
Đây mới gọi là văn mỹ thực thực thụ, đúng không?
Thời Quyện từng đọc đủ thể loại gọi là “văn mỹ thực”, nhưng nội dung thì như thể sao chép cùng một cái khuôn, nhân vật chính nghĩ ra mùi vị mới cho dinh dưỡng, rồi nhờ đó mà thu phục trái tim tầng lớp thượng lưu ở Đế Tinh.
Phiên bản hot gần đây thì cải biên hơn chút, dinh dưỡng vị mới giúp nguyên soái mất trí nhớ khôi phục ký ức, sau đó nhân vật chính và nguyên soái bắt đầu mối tình dây dưa ướŧ áŧ rõ ràng là lấy cảm hứng từ "Mất Trí Nhớ Nguyên Soái Hung Hăng Ái".
Còn bộ truyện này thì sao…
[Lục Khung xuyên từ Hoa Hạ đến U Lam tinh hệ, phát hiện nơi đây khắp nơi đều là nguyên liệu làm mỹ thực! Cháo cua, cá chép sốt chua ngọt, chân giò kho tương thậm chí một đĩa ba chỉ xào cà tím đơn giản nhất, nấu ra cũng mang hương vị đặc biệt. Chỉ kẻ ngốc mới đi ăn dinh dưỡng!]
Cháo cua? Cá chép sốt chua ngọt? Chân giò kho tương? Văn án ghi gì thế này? Ăn được à?
Toàn tên món ăn cậu chưa từng nghe đến!
Mà nội dung truyện lại càng nằm ngoài dự đoán, nhân vật chính Lục Khung vậy mà là xuyên không từ Hoa Hạ thế kỷ 21 tới U Lam tinh hệ!
Lục Khung vừa xuyên đến, liền trở thành người thừa kế duy nhất của Lục gia ở Đế Tinh. Nhưng mẹ cậu vừa mới qua đời, cha đã dắt tình nhân và đứa con riêng Lục Địch về nhà. Lục Khung bị tước quyền thừa kế, vị hôn phu từng yêu sâu đậm cũng trở mặt hủy hôn.
Thời Quyện còn đang suy ngẫm về từ “xuyên không” thì đã thấy cha Lục trong truyện mặt dày vô sỉ tuyên bố mình và tình nhân là thanh mai trúc mã, rồi còn đem tài sản thừa kế từ mẹ Lục Khung chia cho đứa con riêng. Mà Tề Quân Trạch, vị hôn phu của Lục Khung, từ sớm đã lén lút qua lại với Lục Địch. Cái gọi là “thâm tình” mà hắn dành cho Lục Khung, tất cả chỉ để moi cho bằng được bí phương mỹ thực mà mẹ cậu để lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, từ một công tử khiến ai ai cũng ghen tị, Lục Khung rơi thẳng xuống địa ngục.
Quá mặt dày rồi đấy!!!
Tuy tác giả chỉ là người mới, nhưng mấy nhân vật cặn bã trong truyện lại được khắc họa sống động đến từng lỗ chân lông, tình nhân và Lục Địch suốt ngày bày trò “mắt ngân ngấn lệ”, khiến cha Lục và Tề Quân Trạch hận không thể giao cả gia sản ra dâng hiến. Thời Quyện dù không rành mấy kiểu “trà ngôn trà ngữ”, nhưng câu “Anh hai, để lại cho em một phòng nhé” của Lục Địch, và “Tiểu Địch à, em quá lương thiện rồi” từ Tề Quân Trạch đã đủ khiến cậu nghẹn họng tức muốn nội thương.