Chương 38

“… Đây là Lâm Chú?”

“Vâng ạ." Lâm Bạc lo lắng trả lời.

Tạ nguyên soái vẫn không nói gì thêm.

Vốn dĩ điều ông muốn hỏi lại là tin đồn về việc liên hôn giữa nhà họ Tạ và nhà họ Lâm.

Tên của Lâm Chú, ông không phải lần đầu nghe thấy. Chỉ là thường ngày công việc bận rộn, mấy chuyện vặt vãnh của đám trẻ tuổi ông chưa từng để tâm, thành ra đến tận hôm nay, nhìn thấy ảnh, ông mới biết Lâm Chú trông như thế nào.

Lâm Chú trông thế nào ông còn chưa nhớ rõ, nhưng cái thứ mà cậu đang ôm trong lòng thì ông lại quen thuộc vô cùng!

Mấy tấm hình mới được đăng trên trang chủ của Lâm Chú, Tạ nguyên soái từ đầu đến cuối xem rất kỹ. So với những tấm chụp trong trung tâm thương mại, con mèo cam kia dường như nhỏ hơn một chút.

Chả trách mãi không tỉnh.

Linh thể chạy thẳng đến Rean Tinh rồi, tỉnh sao nổi?

Linh thể của người nhà họ Tạ đều là mèo cam. Tạ Tuyệt chạy đến Rean Tinh làm gì thì ông không rõ, nhưng linh thể luôn có bản năng tìm đến Trị Liệu Sư có thể giúp nó phục hồi.

Tạ nguyên soái im lặng đưa ảnh cho Dương Liễu xem.

Dương Liễu cũng im lặng.

Cái hoa văn này, bộ lông này, cái bản mặt tròn vo mũm mĩm này… Dựa vào mức độ dồi dào của tinh thần lực mà con mèo cam này thể hiện đây là đang bất tỉnh thật, hay chỉ đơn giản là lười không muốn quay về?

“Chả trách lại đòi ăn đùi gà sốt teriyaki…”

Trong một tấm ảnh, rõ ràng có tận hai cái đùi gà!

Mà nhìn thấy mấy từ như “mập”, “phì”, “đồ sale rẻ tiền" trên trang chủ kia, Dương Liễu cũng không nhịn được tức thay.

Mèo mập tròn không dễ thương chắc!?



Để chứng minh mình sở hữu một em mèo nhỏ tuyệt mỹ, Lâm Chú đăng nhập vào tài khoản của nguyên chủ, giận dữ đăng liền một chuỗi ảnh mèo.

Vẻ đẹp của tiểu cam, cả thế giới phải được chiêm ngưỡng!

Mấy bình luận trong khu vực comment chê mèo mập, Lâm Chú thẳng thừng lơ đẹp. Đám người ở thế giới này đúng là bó tay, không cảm thụ được cái đẹp của tiểu cam!

Nhưng chưa được bao lâu, cậu bất ngờ nhận được một tin nhắn riêng

[Tôi muốn xem ảnh tiểu miêu hồi nhỏ, có thể đăng thêm mấy tấm không?]

Tài khoản gửi tin nhắn có ảnh đại diện là một cây liễu, trang chủ thì khá trống, lời lẽ lại vô cùng chững chạc.

Đối phương muốn xem, Lâm Chú liền gửi vài tấm qua.

Tốt lắm, nhờ nỗ lực không ngừng của cậu, giáo phái Quất Môn +1.

Ảnh gửi đi rồi, đối phương không trả lời ngay lập tức. Lâm Chú đoán chắc người ta đang chìm trong mê trận ảnh mèo, không thể thoát thân. Nhưng một lúc sau, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn riêng: [Xin hỏi ảnh này chụp lúc nào vậy?]

Lâm Chú hơi thắc mắc, nhưng vẫn thật thà đáp lại: “Chắc là hơn một tháng trước, bạn tôi gửi ngày chụp là x tháng x ngày. Trên trang chủ có link mua, nhưng tôi không chắc con này có giống y chang bản bán trên đó không.”

Lâm Chú thấy đối phương luôn hiện trạng thái đang gõ, nhưng đợi mãi, cuối cùng chỉ nhận được một dấu ba chấm lặng thinh.

Cậu không hiểu sao người ta cứ nhất định phải hỏi ngày tháng làm gì, chắc là đang so sánh giá?

Có lẽ mẫu robot mèo cam Dora này hồi đó còn đắt, gần đây mới bắt đầu giảm giá, đối phương thấy bây giờ mua lời hơn?

Thế nên Lâm Chú vừa xoa bộ lông mượt mà trên đầu Dora vừa an ủi: “Giảm giá thì phổ cập được nhiều hơn, ai ai cũng có thể yêu thích cam nhỏ của chúng ta.”

Dora: “…”

Trong đôi mắt mèo màu hổ phách không chỉ có sự bất lực, mà còn có cả chấn động vì mức độ thiếu kiến thức đời sống cơ bản của con người này.

Còn cái ảnh đại diện kia nữa, quen không thể quen hơn!

Người kia vậy mà vẫn chưa nhận ra cậu không phải robot mèo cam!



Sau khi những người khác của nhà họ Lâm rời đi, Dương Liễu liền chuyển lời khai thác được cho Tạ nguyên soái: “Ngày tháng trùng khớp. Lúc Tiểu Tuyệt mới tới Rean Tinh chính là thời kỳ tinh thần lực bị tổn thương nghiêm trọng nhất.”

Linh lực của anh ấy mạnh dần lên cũng là nhờ được chữa trị tại Rean Tinh.

“Chả trách những lần điều trị ban đầu chẳng có chút hiệu quả nào.”

Cả Dương Liễu và Tạ nguyên soái đều nhớ rất rõ, mấy ngày đầu khi Lâm Vũ Chu đến chữa trị cho Tạ Tuyệt, thể trạng anh chẳng hề chuyển biến gì. Mãi đến vài ngày sau, linh lực mới bắt đầu dần khởi sắc.

Rất có thể bước ngoặt khiến linh lực biến đổi chính là Rean Tinh.

Với người ngoài, linh thể vốn là một điều bí ẩn. Ngoài người nhà họ Tạ ra, chẳng ai biết linh lực của Tạ Tuyệt trông ra sao. Lần này Tạ Tuyệt chìm vào trạng thái ngủ sâu, Tạ nguyên soái và Dương Liễu hiểu rất rõ nhất định là linh thể đã xảy ra chuyện.

Thế nhưng kể từ khi Tạ Tuyệt ngủ mê, linh thể chưa từng xuất hiện ở nhà họ Tạ. Nếu không phải Tạ Tuyệt vẫn còn thở, có lẽ họ đã tưởng linh thể đã chết trong tai nạn phi thuyền rồi.

Thật quá tàn nhẫn.

May là…

Dương Liễu xem kỹ từng tấm ảnh mà Lâm Chú gửi. Dù hình thể khác nhau, nhưng mèo cam trong ảnh lúc nào cũng sạch sẽ mềm mại, chắc chắn được chăm sóc rất chu đáo. Dương Liễu thầm nghĩ, ảnh mà Lâm Chú gửi hẳn là chưa bao gồm những lúc mèo cam tơi tả nhất.

Với mức độ tổn hao thể lực của Tạ Tuyệt, linh thể đáng lý phải trông yếu ớt và tiều tụy hơn nhiều mới đúng.

Hai vợ chồng xem ảnh một lúc, nhìn mèo cam từ nhỏ xíu gầy gò biến thành mũm mĩm bông xù, khóe môi cuối cùng cũng không nhịn được cong lên: “Xem ra sống cũng không tệ lắm.”

Từ khi Tạ Tuyệt trưởng thành, anh ấy không thích để linh thể ra ngoài cho Dương Liễu chơi nữa. Dương Liễu muốn ôm mèo thì phải năn nỉ Tạ nguyên soái triệu hồi linh thể.

Mà Tạ nguyên soái thì công vụ chất chồng, tháng nào cũng có nửa tháng vắng nhà.

Người ta nói, tiểu cam có cái đáng yêu của tiểu cam, đại cam có cái duyên của đại cam. Mà mèo lớn thì tính tình điềm đạm, có vuốt ve kiểu gì cũng chẳng chạy.