Kèm theo đó là một bức ảnh: [Gần đây, Cục bản quyền của Đế Tinh và các tinh cầu khác đã công bố báo cáo chi trả phí bản quyền. Rất nhiều nhà hàng đã sử dụng phương pháp chế biến món ăn từ "Làm Mỹ Thực", vì vậy đều phải đóng phí bản quyền. Để tránh tranh chấp, khoản phí này sẽ do bên sử dụng nộp về Cục bản quyền, sau đó mới thống nhất chuyển đến người sở hữu bản quyền.]
[Chỉ xét riêng về thu nhập, Đùi Gà chẳng thua Kiều Đạt là bao.]
Chú mèo cam Dora ngồi bên cạnh, nghe xong thì trầm mặc rơi vào suy tư.
#Nuôi lão kiếp sau chắc không nổi# #Mèo đã nghèo còn phải nuôi người# #Hình như bị đem ra làm lý do đốt tiền#
Chuyện bản quyền, Lâm Chú thực ra cũng từng nhận được một thông báo, nhưng lúc đó cậu không quá để tâm.
Dù sao, những món ăn đó cũng không phải do cậu sáng tạo ra, mà là kết tinh từ trí tuệ hàng ngàn năm của người Hoa Hạ. Cậu đã lợi dụng chất liệu ấy để viết truyện ẩm thực, như vậy là đã chiếm được nhiều tiện nghi rồi Lâm Chú không dày mặt đến mức muốn ôm trọn phần bản quyền này về mình.
Nhưng sau khi thấy báo cáo tài chính, cậu mới biết khoản phí bản quyền ấy phong phú hơn nhiều so với tưởng tượng.
“Phải tiêu sao đây nhỉ?" Lâm Chú trầm ngâm suy nghĩ.
Cậu chưa bao giờ nghĩ tới việc dùng số tiền này cho bản thân. Với một người bình thường như cậu, học cách tiêu tiền như giới siêu giàu cũng là một loại năng lực mà cậu không có.
U Lam tinh hệ từ lâu đã xây dựng được hệ thống từ thiện hoàn chỉnh, nhưng với một “người ngoài hành tinh" lạc hậu như Lâm Chú, cậu căn bản không biết phải dùng số tiền này vào đâu cho thật sự có ý nghĩa.
Trong lúc xuống dưới nhà dắt mèo đi dạo, Lâm Chú tình cờ gặp lại hàng xóm chú Dương.
Chú chó máy của đối phương vẫn quấn quýt bên chân Lâm Chú như mọi khi, lớp lông mượt mà mềm mại, Lâm Chú bèn cho nó một viên kẹo năng lượng, tiện tay dúi luôn nửa gói còn lại vào tay chú Dương.
“Cảm ơn cháu nha, Tiểu Lâm." Chú Dương liếc thấy Dora hôm nay đeo nơ bướm mới tinh, liền cười nói: “Cái này vợ chú cũng biết làm đấy. Mai chú bảo bà ấy đan cho Dora một cái to hơn nhé.”
Mèo cam nhỏ: “…”
Điều duy nhất khiến nó cảm thấy may mắn lúc này là ở Rean Tinh chẳng ai nhận ra nó.
Vợ chồng chú Dương sống ở tầng dưới, Lâm Chú từng nghe hàng xóm nhắc đến con gái duy nhất của họ đã hy sinh trong cuộc chiến hai mươi năm trước. Chú Dương vốn không phải người Rean Tinh, thời trẻ từng phục vụ quân đội tại đây, sau khi mất con, ông và vợ dọn về Rean Tinh sống nốt phần đời còn lại.
Cơ thể ông không khỏe, còn dì Dương thì sức khỏe càng kém hơn, ngày thường chỉ trông nhờ vào chú chó máy làm bạn và chăm sóc. Chú Dương vẫn luôn muốn mua một robot chăm sóc mới, nhưng tiền trợ cấp của ông không đủ để chi trả.
Công nghệ càng tiến bộ, càng nhiều bệnh tật bị đánh bại, nhưng bệnh tật chưa bao giờ biến mất khỏi nhân loại. Mỗi khi một loại bệnh được khắc chế, lại có bệnh mới xuất hiện.
Hai người cùng tản bộ một lúc, đột nhiên thiết bị liên lạc của chú Dương sáng lên. Chỉ vài giây sau, ông nhíu mày, xoay sang nhìn Lâm Chú đầy áy náy: “Tiểu Lâm, chú phải ra ngoài gấp. Cháu có thể giúp chú đưa Đóa Đóa về nhà được không?”
Lâm Chú gật đầu.
Chú Dương liền vội vàng rời đi, chạy thẳng đến trạm xe huyền phù.
Lâm Chú cúi xuống bế Đóa Đóa lên, Dora cũng lập tức nhảy lên vai cậu như thường lệ. Trước đây cậu chưa từng bế Đóa Đóa, lúc này mới phát hiện lông của chó máy rất mềm, nhưng các khớp nối đã cũ kỹ, có chỗ còn lộ rõ dấu vết được khâu vá, tu sửa thủ công.
Lông được phủ thêm, lớp đệm cũng có vẻ được nhồi lại. Tuy là model cũ, nhưng rõ ràng đã được chăm sóc kỹ lưỡng. Trong mắt cư dân Tinh Võng, robot chỉ là vật tiêu hao hỏng thì mua mới. Nhưng với gia đình chú Dương, Đóa Đóa là một phần thân thuộc, không thể thay thế.
Lâm Chú bế Đóa Đóa về nhà họ, báo cho dì Dương biết chuyện.
“Ông ấy có nói với tôi rồi." Dì Dương thở dài: “Là một người bạn chiến đấu với ông ấy. Tình trạng trước đó đã xấu lắm rồi, mấy người họ chung tiền lại, muốn đưa cậu ấy đến bệnh viện tốt hơn. Giờ chỉ chờ xem ca phẫu thuật có hiệu quả không thôi.”
Về nhà xong, Lâm Chú bắt đầu tra cứu thông tin quyên góp cho cựu binh trên Tinh Võng.
Cậu tìm được địa chỉ và tài khoản nhận quyên góp, cả bảng minh bạch chi tiêu cũng được công khai.
Lâm Chú chú ý thấy, một phần tiền được dùng để chữa trị tổn thương tinh thần chi phí của trị liệu sư còn đắt hơn cậu tưởng. Cho dù có tiền, cũng chưa chắc đã mời được người.
Khó trách nhà họ Lâm khi đó đón một trị liệu sư về, cả tộc liền như mở cờ trong bụng.
Lâm Chú không do dự nữa. Sau khi khoản phí bản quyền về tài khoản, cậu gom thêm một phần nhuận bút, quyên toàn bộ cho một tổ chức chuyên điều trị cho cựu binh.
Cậu ghi rõ một phần nhỏ dùng để mua robot hỗ trợ, phần còn lại tất cả đều dành cho điều trị.
Xử lý xong, Lâm Chú lại tiếp tục viết chương mới. Trong lúc gõ, robot việc nhà đi tới đấm vai, bóp lưng cho cậu. Lâm Chú không khỏi cảm thán khoa học thật là tuyệt vời.
Cậu hoàn toàn không biết, với một tổ chức quyên góp, số tiền mà cậu vừa gửi tới là một con số khổng lồ đủ để tạo ra cơn chấn động.
Msk là một tổ chức chuyên hỗ trợ chữa lành thương tổn thể chất và tinh thần cho các quân nhân đã giải ngũ. Những người sáng lập đều từng phục vụ trong quân đội, tận mắt chứng kiến đồng đội của mình bị chiến tranh hủy hoại cả thân thể lẫn tinh thần.
Tổ chức đã vận hành hơn mười năm, công việc chính là gây quỹ và hỗ trợ điều trị cho các binh sĩ xuất ngũ.
Thời kỳ đầu mới thành lập, msk từng nhận được rất nhiều sự chú ý từ tầng lớp thượng lưu và dân chúng toàn tinh hệ, bởi lúc đó chiến tranh vừa kết thúc, dư âm vẫn còn đậm nét trong lòng nhiều người. Nhưng nay, U Lam tinh hệ đã khôi phục phồn vinh, chiến tranh đã là chuyện của hai mươi năm về trước.