Chương 28

[Rean Tinh không sang như Đế Tinh thì sao? Chẳng lẽ vì vậy mà tác giả ở đây bị mỉa mai à? Truyện viết hay thật đấy!]

[Cốt truyện viết thế nào thì nói thế đó, thế mà có người còn chê tác giả vì sống ở Rean Tinh?]

[Tôi được tặng đùi gà đây, xin phép nói một câu công bằng: Đùi gà nhà Đùi Gà Sốt còn ngon hơn mấy cái nhà hàng cao cấp mà ai đó post lên tận mấy lần.]

Ở toàn bộ U Lam tinh hệ, cứ nhắc tới Rean Tinh là người ta sẽ liên tưởng đến vùng biên giới, bão từ mạnh, kinh tế kém phát triển. Cư dân nơi đây cũng rất ít khi phát ngôn trên Tinh võng.

Dù sao thì sự coi thường người khác cũng chẳng phải vô căn cứ, họ quen rồi, nên cũng ít khi phản bác.

Nhưng một hành tinh có phồn hoa hay không, thì liên quan gì đến việc một bộ truyện có hay hay không?

Cư dân Rean Tinh ít nói, không có nghĩa là họ không dùng Tinh võng.

Họ không thích cãi vã, nhưng lặng lẽ mở ví, âm thầm đăng ký ủng hộ "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực".

Ở nơi biên viễn này, vật tư không thể so với Đế Tinh, cư dân Đế Tinh có thể tùy hứng vào nhà hàng sang trọng, còn họ chỉ có ống dinh dưỡng, mà đến hương vị của ống dinh dưỡng cũng thua xa mấy loại được cung cấp cho trung tâm thành thị.

Nếu không có "Làm Mỹ Thực", họ chỉ có thể tiếp tục sống với thứ thức ăn vô vị ấy mãi mãi.

Ấy vậy mà tác giả của "Làm Mỹ Thực" lại đang sống ở Rean Tinh. Và chỉ vì thế, bị người ta giễu cợt.

Những người Rean Tinh vô tình đọc được chuyện đó thật sự không thể làm ngơ.

Có người từ trước đến nay chẳng hề đọc webnovel, vậy mà vẫn đăng ký ủng hộ. Còn có người sau khi mua truyện, không quên tag @Kiều Đạt: [Rean Tinh dù xa Đế Tinh thật, nhưng đồ ăn chuyển sang đó không hỏng đâu. Đừng quên, nước súp bò ở nhà hàng api sang chảnh mà anh hay post, thịt cũng là chuyển từ Rean Tinh sang đấy nhé.]

[À mà quên, trong menu của api hiện tại cũng có vài món lấy cảm hứng từ "Làm Mỹ Thực" đó.]

Lâm Chú nhìn mấy ảnh chụp màn hình mà lặng người.

Là tác giả webnovel, trong đầu cậu có cả đống ý tưởng để viết. Việc chọn mở đầu bằng một bộ mỹ thực văn, chẳng qua là vì webnovel hiện tại chưa có ai khai phá mảng này.

Cậu từng nghĩ mở kiểu này sẽ tạo hiệu ứng bùng nổ.

Nhưng cậu không ngờ rằng, với cậu "Làm Mỹ Thực" chỉ là một bộ truyện, còn với người khác, nó đã lặng lẽ thay đổi rất nhiều điều.

Thế nhưng đối với Lâm Chú, "Làm Mỹ Thực" ban đầu chỉ là một bộ webnovel, vậy mà chẳng biết từ khi nào, nó đã âm thầm thay đổi cuộc sống của rất nhiều người.

Tất nhiên, cư dân Rean Tinh cũng chỉ là những người bình thường. Dù họ có lên tiếng bênh vực "Làm Mỹ Thực" trên Tinh võng, sức ảnh hưởng cũng rất hữu hạn.

Thế nhưng vào hôm qua, một tài khoản siêu hot trên Tinh võng bất ngờ đăng bài: [Gấp gấp! Ai còn đùi gà sốt Teriyaki không? Cần gấp! Mua giá cao!]

Liên tục ba bài đăng, mỗi bài giá lại tăng lên một bậc.

Tên tài khoản là “Dương Nhạc” chính là tên thật.

Nếu là người khác thì cư dân mạng đã nghĩ là trò lừa đảo.

Nhưng cái tên Dương Nhạc thì ai trên Tinh võng mà không biết, trực hệ nhà họ Dương lừng lẫy của Đế Tinh.

Ai cũng rõ, Thống soái quân khu Tạ Nguyên Soái họ Tạ, còn mẹ của ông họ Dương. Nói cách khác, Dương Nhạc chính là em họ ruột của Tạ Tuyệt.

Cái đùi gà sốt mà fan Kiều Đạt vừa mới cười chê là “đùi rẻ tiền”, là thứ mà chính Kiều Đạt còn tuyên bố là "đường xa dễ hỏng", giờ lại bị một cậu ấm chính hiệu của giới thượng lưu Đế Tinh cắn răng chi tiền mua giá cao?

Cư dân mạng nhao nhao chỉ đường đến tài khoản của tác giả "Làm Mỹ Thực" “Đùi Gà Sốt Teriyaki”.

Mà Dương Nhạc đã @ Đùi Gà tận mấy lần, phải đến tận sáng hôm sau, chắc thấy tác giả dậy rồi, mới được trả lời. Lâm Chú không nói nhiều, gửi đùi gà tới luôn.

Không nhận tiền.

Sau khi Dương Nhạc lên tiếng, đám fan của Kiều Đạt từng hô hào “đùi gà rẻ tiền” cũng câm như hến.



Cùng lúc đó, tại nhà họ Tạ ở Đế Tinh.

Tạ Nguyên Soái và phu nhân Dương Liễu đang ngơ ngác nhìn chằm chằm vào hộp đùi gà trước mặt.

Phải công nhận đùi gà rất thơm, rất hấp dẫn. Nghe nói là do chính tay tác giả làm đặc biệt gửi tới cho họ.

Về nguồn gốc của đùi gà này, Dương Nhạc đã kể rõ ràng.

Nhưng Tạ Tuyệt vẫn đang hôn mê.

Mọi chuyện bắt đầu từ…

Gần đây, tinh thần lực của Tạ Tuyệt vẫn tiếp tục tăng trưởng, nhưng vẫn không tỉnh lại.

Tối hôm qua, Dương Liễu vào phòng thăm con trai như thường lệ, đột nhiên thấy Tạ Tuyệt hơi cử động.

Bà cứ tưởng con mình sắp tỉnh, vội gọi cả Tạ Nguyên Soái vào. Nhưng nhìn kỹ, Tạ Tuyệt vẫn y như trước, nằm yên như tượng.

Lúc cả hai bắt đầu nghĩ chắc mình hoa mắt, thì Tạ Tuyệt mấp máy môi.

Giọng rất khẽ, rất yếu, đến nỗi hai vợ chồng nghe mãi mới đoán được con trai đang nói gì…

“Đùi gà sốt Teriyaki… muốn ăn…”