Thấy mèo cam có vẻ thất thần, Lâm Chú gọi robot nội trợ lại để chải lông cho nó. Thỉnh thoảng cậu cũng tự tay làm, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình không bằng robot chuyên nghiệp.
Dorabmon không run nữa.
Giờ thì Lâm Chú đã hiểu vì sao mấy chiến hữu gõ chữ của mình đều phải nuôi mèo cho bằng được. Phải nói là mèo đúng là thần vật chữa lành tất cả!
…
Trước khi ôm lấy Dorabmon, Lâm Chú tiện thể đăng nhập vào trang cá nhân trên Tinh võng.
[Cái gì mà “chân cậu đến rồi” chứ, thần kinh!]
[Đùi Gà Sốt đúng là quá ngông rồi! "Làm Mỹ Thực" với "Goethe Ái Nhân" vẫn còn cách nhau một bậc đó, đợi vượt hẳn rồi lên mặt cũng chưa muộn!]
[Hừ, chỉ cho phép Thỏ Đồ chửi người ta trước, đá bay quảng cáo của người ta xong còn mỉa mai? Đùi Gà có làm gì? Chỉ đăng đúng một cái ảnh đùi gà, vậy cũng sai à?]
[Đúng đó!!]
[Chỉ mình tôi thấy cái đùi gà kia ngon tuyệt cú mèo sao? Tôi cần công thức, gấp!]
[+1 +1 +1 +1…]
[“Chân cậu đến rồi” vậy còn đùi gà của tôi đâu? Một cái đùi to đùng như thế biến đâu rồi hả trời?]
Bình luận náo nhiệt như thể đang diễn live show, Lâm Chú lập tức bật full công suất, gửi đùi gà đến cho đám độc giả đang gào thét trong bình luận.
Dù sao cậu làm cũng nhiều, đủ mọi hương vị, có chia sẻ thì mới là lương thiện. Mà Lâm Chú tự nhận mình là người cực kỳ lương thiện.
Sau đó cậu lại @ Thỏ Đồ lần nữa, trịnh trọng tuyên bố: “Tôi sẵn sàng gửi cho cậu hai cái đùi để nếm thử.”
“Thật là một người đẹp trai và tốt bụng quá đi mà.” Đây là cảm khái từ chính miệng Lâm Chú thốt ra.
Toàn bộ cư dân Tinh võng: […]
Tốt bụng thì còn tạm tin, chứ "đẹp trai" thì cho xin phép cắt khỏi câu phát biểu nhé.
Thỏ Đồ nhận được @, vẻ mặt cứng đờ: “… Đùi thì khỏi cần gửi.”
Lâm Chú đáp ngay: “Dù cậu không ăn đùi gà, nhưng không có nghĩa tôi không phải là một người tốt bụng đẹp trai, phẩm hạnh của tôi không thể bị vấy bẩn chỉ vì chuyện nhỏ này được.”
Cư dân Tinh võng: […]
Thỏ Đồ: “…”
Hắn cảm thấy mình đã đυ.ng trúng một tên điên thật sự.
Tên điên này thậm chí còn tiếp tục @ hắn lần nữa, nhắn: “Ngày mai gặp lại nhé.”
Lúc đó Thỏ Đồ chưa hiểu “ngày mai gặp” nghĩa là gì.
Cho đến khi bảng Kim bảng cập nhật vào hôm sau, cuối cùng hắn cũng hiểu ra
Ngày hôm đó, truyện từng đứng thứ 16 là "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" bất ngờ nhảy lên hạng 10, mà "Ta Goethe Ái Nhân" lại tụt xuống hạng 9.
Hai tác phẩm sát nút nhau, khiến cả đám độc giả hóng hớt há hốc mồm không ngậm lại được.
Phô Mai Đậu từ sáng sớm đã spam không ngớt emoji cho Lâm Chú.
Đây là truyện đầu tiên của Điêu Khắc Giải Trí lọt vào top 10 Kim bảng!
"Làm Mỹ Thực" thậm chí còn chưa full bảy ngày lên kệ, vẫn còn dư sức để tiếp tục đột phá!
"Làm Mỹ Thực" thậm chí còn chưa tròn bảy ngày lên kệ, nhưng vẫn có dư địa để tiếp tục leo cao.
Thậm chí không ít độc giả phát hiện, trước khi Kim bảng cập nhật, Thỏ Đồ đã đăng liền ba chương, còn Đùi Gà chỉ đăng có hai chương vậy mà khoảng cách giữa hai truyện không những không nới rộng, mà còn đang thu hẹp lại.
[Má ơi, "Làm Mỹ Thực" gắn động cơ tên lửa à?]
[Chế độ “báo thù đẫm máu” đã kích hoạt!]
[Chỉ mình tôi tò mò "Làm Mỹ Thực" rốt cuộc có thể leo đến đâu không? Không lẽ có khi nào vượt luôn "Mất Trí Nhớ"?]
[Cuối cùng tôi cũng có thể mạnh dạn recommend "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" cho toàn Tinh võng rồi, mau đọc đi, hay dã man luôn! Chương mới đọc mà nổi da gà!]
Truyện lúc này đã tiến đến đoạn Lục Khung đại diện U Lam tinh hệ tham gia cuộc thi mỹ thực. Trong hai chương cập nhật mới nhất, tuy nội dung vẫn xoay quanh đề tài nấu ăn, nhưng Đùi Gà lại dùng văn chương khắc họa sâu sắc nỗi uất nghẹn của các tuyển thủ U Lam trước đó.
Rõ ràng họ có bề dày lịch sử, nhưng vẫn chưa bao giờ đạt thành tích tốt trong thi đấu.
Lần này Lục Khung giành quán quân, không chỉ là vinh quang của riêng cậu, mà là chiến thắng của cả tinh hệ U Lam.
Khi kẻ yếu lội ngược dòng trước cường địch, khi khát vọng bao năm thành hiện thực, khi một thiếu niên mang theo niềm tin đứng trên bục vinh quang, khi lá cờ chiến thắng tung bay đại diện cho cả tinh hệ dù chỉ là một truyện mạng, nhưng cảm xúc ấy cũng đủ khiến máu người đọc sục sôi.
Đó cũng là cảm xúc.
"Làm Mỹ Thực" cũng có thể gợi lên cộng hưởng cảm xúc, chỉ là kiểu cộng hưởng này khác"Mất Trí Nhớ" mà thôi.
[Không ngờ đọc nấu ăn mà cũng khiến tôi thấy máu nóng sôi lên, tôi thề luôn Lục Khung như đang chiến đấu vậy đó!]
[Thêm nữa, thêm nữa đi, cầu update nhanh!!!]
Cũng vì thế, thứ hạng Kim bảng của "Làm Mỹ Thực" cứ thế leo vùn vụt, một phát chọc thủng top 10.
Trong khi đó, dù "Goethe Ái Nhân" được cập nhật nhiều hơn, nhưng độ tinh tế trong miêu tả cảm xúc lại suy giảm thấy rõ.
Điểm khác biệt giữa "Làm Mỹ Thực" và "Goethe Ái Nhân" nằm ở chỗ:
"Làm Mỹ Thực" không dựa vào tình cảm, mà lấy sảng văn làm cốt lõi, như xe lu ủi thẳng về phía trước, người đọc chỉ cần một chữ “sảng” là đủ, những thứ khác có thể tạm bỏ qua.
Trong khi đó, "Goethe Ái Nhân" thành công là nhờ miêu tả nội tâm và tình cảm giằng xé giữa các nhân vật, độc giả theo truyện này vốn dĩ rất nhạy cảm, chỉ cần không “vừa khẩu vị”, là không cách nào hòa nhập được vào thế giới mà tác giả dựng nên.
Nói trắng ra, "Goethe Ái Nhân" cần được mài giũa kỹ càng, nhưng văn của Thỏ Đồ càng lúc càng có dấu hiệu vội vàng, nóng nảy.
Tác giả có thực sự đặt tâm huyết vào tác phẩm không độc giả cảm nhận được.
Dù vẫn có một bộ phận fan lên tiếng bảo vệ "Goethe Ái Nhân", nhưng"Làm Mỹ Thực" từ khi lên kệ đến nay đã tích lũy được một lượng độc giả cực kỳ vững chắc, những gì Thỏ Đồ từng mỉa mai Đùi Gà trước đó giờ đây độc giả của "Làm Mỹ Thực" trả lại đủ cả gốc lẫn lãi.