Chương 24

Thế nhưng còn chưa kịp xả cơn tức, biên tập đã gọi tới ngay trong liên lạc: “Thỏ Đồ, mau vào xem trang chủ "Làm Mỹ Thực" đi! Đùi Gà Sốt Teriyaki điên rồi! Bây giờ đang spam chương như bão để leo bảng đấy!!”

Thỏ Đồ thì làm gì rời khỏi trang "Làm Mỹ Thực" chứ, hắn canh từng phút từng giây như đang giám sát đối thủ truyền kiếp. Quả nhiên, cứ cách mỗi phút, truyện lại cập nhật thêm một chương.

Điên thật rồi?

“Cậu còn bản thảo dự phòng không? Đăng thêm đi, tăng tốc đua hạng!” Biên tập sốt ruột giục.

Có sao được?

Ban đầu đúng là hắn có mấy chương dự trữ, nhưng vì phải nhường đất diễn cho hai nhân vật hot của "Mất Trí Nhớ" là Dickes và Alice, hắn đã xóa sạch bản gốc, gấp rút chỉnh sửa. Giờ có viết mới thì giỏi lắm cũng chỉ ra được ba chương mỗi ngày là cùng.

Ai mà chơi kiểu ngáo gà siêu năng lực như Đùi Gà, phát một cái là tung ra tám chương liền?

Không còn cách nào, Thỏ Đồ đành cắn răng cày tốc độ, cố đấm ăn xôi đẩy ra ba chương liền.

Nhưng vì gấp gáp nên nội dung thiếu đầu hở đuôi, chẳng đâu vào đâu, không thể chỉn chu như chương liên động trước đó. Mới đăng chưa được bao lâu, phần bình luận đã bắt đầu có người chê bai thất vọng.

Hơn nữa, chương trước vừa là màn xuất hiện của Dickes và Alice hai nhân vật hot nhất vậy mà chương sau lại chẳng dính dáng gì, fan "Mất Trí Nhớ" kéo đến rõ ràng là để “húp kẹo”, ai mà thèm trả tiền cho chương không liên quan chứ?

Thỏ Đồ để ý thấy, dù lần này cập nhật nhiều hơn bình thường, doanh thu vẫn không bằng hôm có liên động.

Một dự cảm xấu bắt đầu dâng lên trong lòng hắn.

Và khi bảng xếp hạng cập nhật vào ngày hôm sau, nỗi lo ấy đã thành hiện thực:

"Goethe Ái Nhân" rớt xuống hạng 7.

Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc nhất lại là "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực",sau khi nhảy vọt hạng vào hôm trước, đến ngày thứ ba lên kệ, đã chính thức phá vào top 20 Kim bảng, hiện đang đứng ở vị trí thứ 16.

Cú bứt tốc quá ngoạn mục khiến cả tác giả lẫn độc giả đều ngơ ngác câm nín.

Đầu óc Thỏ Đồ rối như tơ vò, hắn không chắc liệu"Goethe Ái Nhân"có trụ nổi trước cú tấn công cuồng loạn của "Làm Mỹ Thực" nữa hay không.

Ngay lúc đó, tài khoản Tinh võng của hắn bị Đùi Gà Sốt Teriyaki @ thẳng mặt.

Trang chủ của Đùi Gà đăng một tấm ảnh chụp màn hình bảng xếp hạng cố tình chụp chung hai truyện "Goethe Ái Nhân" và "Làm Mỹ Thực" trong một khung.

Đùi Gà Sốt Teriyaki: [hello!]

[Leo bảng cần một đôi chân kiên cường, từ nay cậu không cần nữa, bởi vì chân cậu đến rồi!]

Kèm theo dòng trạng thái là hai cái đùi gà đẫm sốt, bóng bẩy hấp dẫn, nhìn thôi đã thấy thơm lừng.

Đáng ghét đến mức muốn tắt mạng!!!

Xét đến vấn đề bản quyền, ảnh minh họa lần này không phải Lâm Chú tùy tiện lấy trên mạng, mà là cậu ra lệnh cho robot nội trợ làm từng bước một theo chỉ dẫn, cuối cùng bày ra được cả một mâm đùi gà rán, đùi gà vị Orléans và đùi gà sốt Teriyaki.

Một mâm gia tộc đùi gà.

Lâm Chú bỗng nghĩ, nếu không làm tác giả nữa, chuyển sang mở tiệm bán đùi gà cũng không tệ chút nào.

Dù sao ở U Lam tinh hệ cũng chẳng có Golden Arches, càng không có cái gì mà Kentxky gì đấy, mảng fast food chắc chắn là mỏ vàng chưa khai thác.

… Nhưng thôi, truyện cậu đang viết tên là "Ta Ở Tinh Tế Viết Văn Bạo Hỏa", chứ không phải "Ta Ở Tinh Tế Bán Đùi Gà Phất Nhanh".

Trong lúc robot nội trợ đang làm gà, Dorabmon vẫn lặng lẽ nằm bên Lâm Chú, nhìn cậu chăm chú. Khi Lâm Chú bê mâm gà bốc khói thơm phức đến trước mặt nó: “Muốn ăn không?”

Chú mèo cam chỉ hít hít mũi, không có động tĩnh gì thêm. Lông nó càng lúc càng bông xù, mềm mịn. Lâm Chú không kìm được lại vươn tay xoa nhẹ mấy cái, đôi mắt hổ phách của Dorabmon liếc ngang nhìn cậu một cái, rồi nhẹ nhàng nhảy lên vai cậu như thường lệ.

“Lại nặng thêm rồi.” Lâm Chú cảm khái.

Ăn xong, Lâm Chú vận động một chút rồi quay về ngồi vào bàn viết tiếp chương mới. Dorabmon như thể cũng biết “ông chủ có việc nghiêm túc phải làm”, bèn nhảy xuống bàn, ngoan ngoãn nằm bên cạnh quan sát.

Nếu Lâm Chú chịu để tâm thêm chút, cậu sẽ phát hiện trong đôi đồng tử hổ phách của chú mèo là trọn vẹn hình bóng của mình.

Mái tóc cắt ngắn kể từ khi đến Rean Tinh, đôi mắt đen trắng phân minh mang huyết thống Hoa Hạ, mọi ngạo mạn kiêu ngạo ngày trước giờ đều thu lại dưới hàng mi dày rợp.

Dù vậy ánh mắt của Dorabmon quét qua màn hình đang hiện hình hai cái đùi gà, trong lòng nó vẫn không nhịn được bật mode "cạn lời".

Nhưng cũng chẳng thể ngăn được nó cong môi như muốn bật cười.

Ai mà ngờ được cái vẻ mặt nghiêm túc tĩnh lặng này của cậu ấy, lại là lúc đang oanh chiến nảy lửa trên Tinh võng?

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng vào, thời tiết hôm nay rất dễ chịu. Rean Tinh không có sự hào nhoáng phồn hoa như Đế Tinh, nhưng lại có sự giản dị và yên bình. Trong phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím và tiếng robot nội trợ bận bịu đi lại.

Dorabmon bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, liền cuộn tròn trên chiếc đệm trước bàn, để dòng không khí ấm áp xung quanh từ từ bao bọc lấy nó, âm thầm chữa lành tinh thần đã cạn kiệt.

Khi chìm vào giấc ngủ, nó lại mơ thấy cảnh cuối cùng của trận chiến.

Phi thuyền hỏng, giáp chiến hỏng, tinh thần lực bị hút cạn từng chút một. Cơ thể tuy không tổn thương rõ rệt, nhưng bên trong thì cứ như đang bị xé nát từng mảnh một.

Toàn là máu, là tàn tích cháy khét, là những khuôn mặt dữ tợn lao đến trong đêm đen, là từng đợt đau đớn kéo rách linh hồn.

Một trận hắc ám nặng nề và đau đớn trùm lên, ép đến mức nó phải mở mắt tỉnh dậy nhưng lại phát hiện chẳng có gì đau cả. Có một đôi tay, đang nhẹ nhàng đỡ lấy nó.

“Lại run nữa rồi?”

Vì thường xuyên gõ phím, móng tay của bàn tay đó được cắt gọn gàng, làn da hơi khô ráp, nhưng ấm.