Tạ gia đã mời gần như toàn bộ chữa khỏi sư nổi tiếng nhất Đế Tinh, vậy mà Tạ Tuyệt vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Giờ đây, tinh thần lực có thể gia tăng chuyện này đúng là tin tức quý giá nhất từ trước đến nay.
Tạ nguyên soái mở cửa vào phòng, Tạ Tuyệt vẫn đang ngủ say. Nhưng không hiểu có phải do tâm lý không, ông cứ cảm thấy sắc mặt con trai hôm nay hồng hào hơn, thần sắc cũng đỡ tái nhợt hẳn. Có lẽ thực sự đang hồi phục chăng?
Ánh mắt Tạ nguyên soái dời xuống người thanh niên đang lặng lẽ đứng bên giường.
Thanh niên nét mặt trầm tĩnh, giữa đôi mày mang chút khí chất thư sinh, dù đối mặt với bất kỳ ai cũng không hề thấp kém, gặp ông cũng chỉ cúi đầu gọi một tiếng: “Tạ nguyên soái.”
“Vất vả cho cậu rồi, Vũ Chu.”
Chính là nhờ cậu trị liệu sư này đến Tạ gia, tình trạng của Tạ Tuyệt mới dần chuyển biến tốt lên.
Tuy rằng hiệu quả xuất hiện hơi chậm một chút. Mấy ngày đầu Vũ Chu bắt đầu trị liệu, gần như không thấy biến hóa gì, vậy mà đến một hôm, tinh thần lực của Tạ Tuyệt đột nhiên bắt đầu ổn định lại.
Điều này hoàn toàn khác với ấn tượng của Tạ nguyên soái về liệu pháp chữa trị của trị liệu sư.
Thông thường, hiệu quả trị liệu sẽ phát huy ngay từ đầu, thời gian càng kéo dài, hiệu quả sẽ càng rõ rệt hơn.
Không bao lâu sau khi Tạ nguyên soái xuất hiện, diễn đàn Tinh võng hôm đó liền bùng ra một chủ đề nóng hổi.
[Tin sốt dẻo! Tạ gia và Lâm gia có khả năng liên hôn, nghe nói Tạ Tuyệt sắp tỉnh rồi!]
[Trị liệu sư đúng là nghề thần kỳ.]
[Ai mà ngờ, Lâm Chú theo đuổi Tạ Tuyệt bao năm không được, vừa thấy Lâm Vũ Chu bước vào, chủ động lại thành bên Tạ gia cơ đấy. Thiên thời địa lợi nhân hòa, tặc tặc tặc.]
[Cũng chưa chắc là liên hôn đâu nhưng biết sao được, người Tạ Tuyệt thích là ai thì mọi người đều biết rồi còn gì.]
[!!! Lâm gia phen này chắc lên hương thật rồi.]
[Nghe nói Lâm phu nhân từng than thở rằng, lẽ ra Lâm gia đã phát đạt từ lâu, chẳng qua là bị một tên hàng giả không biết từ đâu chui ra chiếm mất vị trí. Nếu từ đầu Lâm Vũ Chu được ở bên cha mẹ ruột, địa vị của Lâm gia hôm nay đã hoàn toàn khác rồi.]
Lâm Chú vô tình lướt vào bài viết này.
Cậu cũng đã lâu không vào diễn đàn, ai ngờ vừa mở ra liền đập ngay vào mắt một quả tin cực sốc.
Tạ Tuyệt đương nhiên cậu biết người này, là đại nhân vật của U Lam tinh hệ cơ mà. Nhưng mà
“Lâm Chú theo đuổi Tạ Tuyệt bao lâu không được” là cái quỷ gì?
Nguyên chủ từng theo đuổi Tạ Tuyệt á? Sao cậu chẳng có tí ấn tượng nào hết vậy?
Mà thôi, chuyện này không quan trọng. Dù sao thì giờ cũng đã có Lâm Vũ Chu, tất cả đều là kết cục viên mãn cả rồi.
Lâm Chú vừa định thoát khỏi bài viết thì ngón tay bị chặn lại.
Chú mèo cam nhỏ nhảy từ tay cậu lên vai, đôi mắt hổ phách chăm chăm nhìn chằm chằm vào màn hình.
Lâm Chú hỏi: “Cậu muốn xem hả?”
Dáng vẻ của mèo con đã nói lên tất cả.
Nhưng khi nhìn rõ nội dung trong bài viết, đến cả Lâm Chú vốn tính cách vô tư cũng thấy rõ gương mặt đầy khϊếp sợ không thể tin nổi của Dorabmon. Mép miệng của nó run lên, biến thành một con mèo cam vừa xinh vừa tà mị.
“Đây gọi là tình yêu đấy.” Lâm Chú bế chú mèo lên, ôm nhẹ: “Rất xứng đôi.”
Nghe cậu nói xong, mèo cam lập tức quay đầu lại, vẻ mặt khϊếp sợ trong nháy mắt chuyển từ bài viết sang chính cậu.
Cậu ấy làm sao có thể bình thản tới vậy?
…
“Hạng 111? Ngày đầu đã leo lên 111 hả?”
Khoảnh khắc nhận được tin từ biên tập, Thỏ Đồ mới vừa tỉnh ngủ chưa được bao lâu: “Làm gì có chuyện đó?”
“Chuyện như vậy cần phải lừa cậu chắc? Tự lên Kim bảng mà xem đi.”
Thỏ Đồ mở Kim bảng ra quả nhiên, cái bộ truyện "Làm Mỹ Thực" vừa bị hắn chỉ đích danh mắng mỏ mấy hôm trước, lúc này đang yên vị ở vị trí thứ 111. Những truyện xung quanh nó cũng đều không tệ, nhưng thành tích đăng ký lại chẳng hơn được bao nhiêu.
Vấn đề là "Làm Mỹ Thực" mới chỉ là ngày đầu tiên leo bảng.
Mà Kim bảng là bảng thống kê tổng lượt đăng ký trong vòng một tuần, nếu cứ tiếp tục đà này thì…
Thỏ Đồ lật xem tiếp, rồi bắt đầu cảm thấy hoảng hốt, chẳng lẽ "Làm Mỹ Thực" còn có thể leo lên cao hơn nữa?
Truyện của hắn "Ta Goethe Ái Nhân" hiện đang đứng thứ 9, là thành tích tốt nhất trong mấy bộ gần đây rồi. Nhưng chính hắn cũng phải mất đến hai ngày sau khi lên kệ mới lần đầu lọt được vào Kim bảng, mà lúc đó cũng chỉ đứng sau hạng 111.
“Không lẽ "Làm Mỹ Thực" sẽ vượt mình thật sao?”
“Chắc là không đâu.” Biên tập an ủi: “Dạo này cậu ấy đang nổi, độc giả đương nhiên tích cực đăng ký. Nhưng lâu dài thì chưa chắc. Truyện đó không có khả năng vượt được cậu.”
“Dù sao thì để phòng bất trắc, cậu nên liên hệ với Kiều Đạt một chút, nhờ anh ấy giúp đỡ tuyên truyền trên trang chủ.”
Lời biên tập khiến Thỏ Đồ im lặng mất một lúc lâu, mãi sau mới chỉ gõ ra được một chữ: “Ừ.”
Nhưng vừa gửi đi, gương mặt Thỏ Đồ lập tức lạnh như băng.
Trong mắt nhiều độc giả, hắn chẳng qua là cái đuôi nhỏ của Kiều Đạt, suốt ngày bám fame kiếm nhiệt. "Ta Goethe Ái Nhân" thành tích đã tốt lắm rồi, vậy mà mỗi ngày trong khu bình luận, vẫn có người vào nói truyện hắn giống "Mất Trí Nhớ".
Mặc dù đúng là truyện này được viết để phối hợp với chuỗi "ngược luyến" mà Nicks đang đẩy, nhưng cốt lõi kịch bản đều do chính Thỏ Đồ lên ý tưởng. Là tác giả, thứ hắn ghét nhất là kiểu bình luận: "Truyện của anh giống y chang ai ai đó".
Nhưng Thỏ Đồ chẳng có lựa chọn nào khác.
Trước "Ta Goethe Ái Nhân", hắn đã liên tiếp vài bộ không lọt nổi top 50 Kim bảng. Trước đây hắn chuyên viết thanh xuân học đường, nhưng số liệu càng lúc càng tệ, độc giả cứ thế mất dần. Chính biên tập đã chỉ đạo hắn thử đổi hướng sang ngược luyến.