Một tác phẩm chỉ có thể bắt đầu leo Kim bảng sau khi lên kệ tròn 24 giờ. Thông thường, dù là siêu phẩm có số liệu nổi trội thì cũng phải mất hai đến ba ngày mới lọt được vào bảng.
Vậy mà "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" lại leo được lên Kim bảng ngay ngày đầu, vị trí còn chẳng phải hàng chót đúng là khiến người ta tròn mắt.
[Lẽ nào thật sự có thể lọt top 20, thậm chí đuổi kịp "Mất Trí Nhớ"?]
[??? "Mất Trí Nhớ" lên bảng là hạng 61 đấy, cười xỉu, "Làm Mỹ Thực" thôi làm ơn đừng bám fame nữa được không? Tôi thấy nó còn chẳng bằng "Ta Goethe Ái Nhân" của Thỏ Đồ đâu.]
[Chẳng qua là ăn điểm tươi mới ngày đầu thôi, cứ chờ đi, xem thử nó có trụ được về sau không?]
Dù có rất nhiều lời mỉa mai chĩa vào "Làm Mỹ Thực", nhưng vẫn không thể ngăn cản nó đứng vững ở hạng 111 Kim bảng. Dù không bằng thành tích mở màn của "Mất Trí Nhớ", nhưng trong hàng loạt truyện hot đang tranh bảng, đây vẫn là một màn ra mắt rất không tệ.
…
Số lượt đăng ký trong ngày đầu quá sức ấn tượng, Lâm Chú lập tức mở giỏ hàng thêm đồ chơi. Chỉ riêng mấy mô hình xe bay cậu đã mua đến vài chiếc chỉ cần điều khiển là có thể bay vèo vèo, còn vui hơn đống mô hình cậu từng sưu tầm hồi kiếp trước gấp mấy lần.
Thời gian còn lại, Lâm Chú hoặc là ngồi gõ chữ, hoặc là dạo quanh cho khuây khỏa.
So với các hành tinh khác trong U Lam tinh hệ, Rean Tinh là một nơi khá nguyên sơ. Vì nằm sát biên giới nên đương nhiên không có công nghiệp phát triển, nhưng không khí lại rất trong lành.
Lâm Chú cũng dần quen mặt với mấy hàng xóm trên dưới lầu. Mỗi lần đi dạo, cậu thường nhét cho chó máy nhà hàng xóm một viên kẹo năng lượng.
Thứ này chẳng đắt, nhưng có thể giúp chó máy duy trì năng lượng được lâu hơn chút.
Cư dân Rean Tinh đa phần không phải giới nhà giàu. Họ thường là những người cao tuổi hoặc thể trạng yếu, không đủ điều kiện phát triển ngoài hành tinh. Với họ, tiền vẫn là thứ cực kỳ quan trọng.
“Đây là mèo máy nhà cháu à? Nuôi tốt thật đấy.” Chú Dương ở lầu trên thay cậu bế lấy Dorabmon, còn Lâm Chú thì ngồi xổm xuống, xoa lớp lông giả của chó máy Đóa Đóa nhà ông.
Chó máy trông vô cùng chân thật, chỉ cần ra lệnh bằng giọng nói là có thể hoàn thành nhiệm vụ được giao. Lâm Chú sờ lớp lông mềm mịn, vừa vuốt vừa được Đóa Đóa phối hợp lăn ra cho gãi bụng, vô cùng đáng yêu.
Cậu liền thưởng cho nó một viên kẹo.
Khi Lâm Chú làm mấy hành động đó, chú mèo cam trong lòng chú Dương vẫn nhìn chằm chằm cậu không chớp mắt.
Đây không phải lần đầu nó cùng Lâm Chú ra ngoài, nhưng hành động của cậu thực sự chẳng có chút nào giống với ký ức của nó cả.
Sau một lúc chơi với Đóa Đóa, Lâm Chú nhận lại Dorabmon.
“Ơ.”
“Có gì lạ à?”
Lâm Chú vô thức lắc đầu: “Chỉ là thấy Dorabmon hình như to hơn rồi thì phải.”
“Có khi nào cháu nhìn nhầm không? Có thể là phiên bản mới đấy… Hoặc là do cho ăn kẹo nhiều quá cũng nên. Trước bác đọc hướng dẫn của Đóa Đóa thấy ghi là ăn nhiều kẹo thì có thể phát triển thể tích. Dù gì mấy con mèo chó máy bây giờ đều chú trọng tính đồng hành mà, phải càng thật càng tốt chứ.”
“Hướng dẫn sử dụng?”
Hôm Dorabmon được đưa về nhà, Lâm Chú hoàn toàn không nhớ là nó có đi kèm cuốn hướng dẫn nào cả.
Nhưng cậu rất chắc chắn lúc mới tới, chỉ cần một bàn tay là cậu có thể bồng nó lên, còn bây giờ ít nhất phải một tay rưỡi. Cân nặng cũng tăng lên rõ rệt.
Vấn đề là, Dorabmon vốn không ăn kẹo năng lượng. Cậu từng cố tìm nút cho ăn trên thân nó, nhưng không thấy gì cả nó chẳng hề ăn uống gì.
Vậy rốt cuộc, nó lớn lên bằng cách nào?
Không chỉ to hơn, nặng hơn, ngay cả lớp lông màu cam trên người nó cũng trở nên bồng bềnh mềm mượt hơn hẳn. Sờ vào vừa mịn vừa bóng, Lâm Chú chìm đắm trong niềm vui “hút mèo”, suýt quên rằng con mèo nhà mình thật ra không hề bình thường chút nào, mà là một “mèo khác loài” rất biết gây chú ý.
Mặc dù khi Lâm Chú cố lật ngửa cả con mèo ra, xoa bụng nó một trận, thậm chí suýt chạm vào nơi “khó nói”, chú mèo cam sẽ gào lên phản đối cực kỳ kịch liệt.
Nhưng mà càng gào to, cậu lại càng hưng phấn.
Lâm Chú bắt đầu nghi ngờ bản thân có phải biếи ŧɦái không.
Vấn đề là chẳng hiểu vì sao, Dorabmon cứ bám lấy cậu mãi. Khi cậu gõ chữ, nó sẽ ngoan ngoãn cuộn tròn bên cạnh, hoặc cùng cậu nhìn chằm chằm màn hình, hoặc cuốn người trong áo của Lâm Chú như đang nằm ngủ trong chăn. Chỉ cần cúi đầu, tầm mắt cậu chắc chắn sẽ va vào Dorabmon.
Lâm Chú bỏ cuộc, không thèm suy diễn nữa. Với những thay đổi kỳ quái ở Dorabmon, cậu chỉ nghĩ đến đúng một từ biến dị.
Dù sao thì cậu cũng chỉ là một người Trái Đất kiến thức hạn hẹp, mà ở U Lam tinh hệ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
…
Đế Tinh, Tạ gia.
Tạ nguyên soái vừa trở về từ quân bộ, liền thấy phu nhân vội vàng từ lầu trên chạy xuống, khóe mắt còn đọng lại chút vệt nước mắt. So với lúc Tạ Tuyệt mới bị thương hôn mê, trạng thái hiện tại của bà đã tốt lên nhiều rồi.
Bà là bác sĩ tại bệnh viện quân y, từng xử lý vô số ca bệnh kỳ lạ. Nhưng lần này, lại hoàn toàn bất lực trước tình trạng hôn mê sâu của đứa con út, điều này khiến bà bị đả kích nặng nề.
Thế nhưng gần đây, không khí trong Tạ gia đã khác đi rất nhiều.
“Trước đây tinh thần lực của Tạ thiếu tướng luôn trong trạng thái yếu ớt, nhưng gần đây đã dần ổn định, thậm chí có dấu hiệu mạnh lên. Nếu tiếp tục theo đà này, rất có khả năng Tạ thiếu tướng sẽ sớm tỉnh lại.”
Nghe được lời bác sĩ, Tạ nguyên soái xưa nay luôn lạnh lùng nghiêm nghị cũng nhẹ nhõm thấy rõ.
Tạ Tuyệt từng nhận nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm do quân bộ giao phó, lúc trở về thì trọng thương, sống chết không rõ, hôn mê cho đến tận bây giờ. Là cha, Tạ nguyên soái sao có thể không lo lắng?