Chương 17

Trong hai chương mới nhất của "Làm Mỹ Thực", nhà họ Lục đối mặt với nguy cơ chưa từng có khi món ăn trứ danh không còn được ưa chuộng. Lục Địch thì mắt cao tay thấp, bị lừa đi đầu tư mấy ngành khác, tài sản nhà họ Lục trong một đêm bốc hơi quá nửa. Cha Lục khóc lóc nước mũi nước mắt, quay sang tìm Lục Khung, mong Lục Khung tha thứ cho mình, chìa tay cứu giúp Lục thị lúc nguy nan.

Thậm chí ông ta còn mặt dày nói, Lục thị là sản nghiệp do ông và mẹ Lục Khung cùng nhau gây dựng, nếu phá sản rồi thì Dương Yểu dưới suối vàng cũng sẽ buồn lắm.

Tới đoạn này, không ít độc giả đã choáng váng vì độ vô liêm sỉ của cha Lục.

[Nói mấy lời đó mà cũng không biết ngượng à?]

[Tui chưa từng thấy nhân vật nào như vậy!!]

Phản ứng của Lục Khung là yêu cầu cha Lục quỳ trước bài vị Dương Yểu, dập đầu mấy cái.

Cha Lục đương nhiên không cam lòng, nhưng tình thế ép buộc, ông ta cũng đành cúi đầu khuất phục.

[Không lẽ thật sự định giúp hả?]

[Biết kết cục rồi mà tôi vẫn không muốn Tiểu Lục ra tay giúp.]

Độc giả vừa hồi hộp vừa thấp thỏm mở sang chương tiếp theo sau khi cha Lục quỳ gối, Lục Khung "chân thành" nói, mẹ cậu từng dặn, chỉ cần có cậu thì Lục thị sẽ không sụp. Hiện tại cậu đã dựng lại một Lục thị mới, mà cậu là người thừa kế duy nhất của cả cha lẫn mẹ, thấy Lục thị mới trong tay cậu phát dương quang đại, vượt xa xưa cũ, mẹ chắc chắn sẽ mỉm cười nơi chín suối.

Cha Lục vốn mang bệnh trong người, lần này bị chọc tức đến mức ngã lăn ra đất, không dậy nổi.

Ông ta không cho Lục Khung đưa đi bệnh viện, mà còn mơ mộng trông cậy vào Lục Địch. Nhưng Lục Địch thì đã nướng sạch một đống tiền, nếu không có thêm tiền trong tay, cậu ta thậm chí chẳng buồn ló mặt.

[Làm tốt lắm!]

Độc giả được phen hả hê, lại bắt đầu điên cuồng thưởng nóng cho Lâm Chú.

[Tôi tuyên bố, từ hôm nay tôi chính là chó cưng của Đùi Gà Sốt Teriyaki!]

[Thèm ăn đùi gà sốt quá rồi, slurp slurp~]

Vài chương trước khi lên kệ, Lâm Chú vẫn giữ nguyên phong cách sở trường vừa sảng, vừa ngon, truyện vừa thỏa mãn cốt truyện đã đời lại khiến bụng độc giả sôi lên sùng sục. Đến lúc này, cậu đã tích lũy được một lượng độc giả trung thành nhất định.

Ngay khi treo thông báo lên kệ ở trang chính, Lâm Chú vào hậu đài lưu bản thảo, hẹn giờ tự động đăng. Đến giờ, chương mới sẽ tự động cập nhật.

Là tân thư hiếm hoi có tiềm năng bạo phát mà Điêu Khắc Giải Trí ký hợp đồng, "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" vừa xác định lên kệ là đã được đẩy quảng cáo lên trang chủ chuyên mục webnovel.

Thông thường, Điêu Khắc Giải Trí không hay phung phí mạnh tay thế này.

Phô Mai Đậu từng nhắn với Lâm Chú, bảo cậu đừng cảm thấy áp lực. Chạy quảng cáo là nhu cầu quảng bá hình ảnh của Điêu Khắc, không phải ép "Làm Mỹ Thực" phải đạt KPI đăng ký khủng gì cả.

“Dĩ nhiên, nếu thật sự cao thì càng tốt.”

Dạo gần đây tình hình của Điêu Khắc Giải Trí thật sự không sáng sủa cho lắm, nếu không đã chẳng phải đặt cược vào một tác giả mới như Lâm Chú. Hồi trước, họ chỉ cần dựa vào danh tiếng của các tác giả kỳ cựu là kiếm bội tiền rồi.

Lần chơi lớn này của Điêu Khắc Giải Trí, trong giới webnovel nhỏ nhỏ lập tức dậy sóng cười nhạo.

Lâm Chú chỉ thêm liên lạc của Phô Mai Đậu, còn hai công ty webnovel là Nicks Giải Trí và Karaan thì nghĩ gì, cậu cũng không biết rõ.

Nhưng đúng vào ngày "Làm Mỹ Thực" lên kệ, một tác giả nổi danh đột nhiên đăng một bài viết lên trang chủ: [Webnovel nên dùng nội dung để thu hút độc giả, vậy mà một truyện hot trên Tinh võng dạo này lại nổi lên không phải nhờ tác phẩm, điều này khiến tôi thấy buồn thay.]

[Giỏi mỹ thực như vậy thì cứ đi làm mỹ thực đi, làm gì mà ra cái vẻ siêu thoát đè đầu cưỡi cổ người khác như thế?]

[Truyện đó dạo này sắp lên kệ rồi, tôi sẽ chờ xem bộ mặt thật của nó.]

Vị tác giả này có hàng chục triệu fan trên Tinh võng. Vừa đăng xong, ai nấy đều hiểu, đây là chỉ đích danh "Làm Mỹ Thực" mà chửi.

Bởi vì trong tất cả các tân thư đang chuẩn bị lên kệ, chỉ có "Làm Mỹ Thực" là khớp mô tả.

[Sắp có đại chiến rồi! Máu lửa tới nơi rồi!]

["Làm Mỹ Thực" đúng là trò tạo hiệu ứng, mấy truyện kiểu này thường không trụ nổi khi so đăng ký, tôi lập kèo luôn nè, "Làm Mỹ Thực" tuyệt đối không lọt nổi top 20 kim bảng đâu.]

Lâm Chú trước giờ chưa từng mở tài khoản cá nhân trên Tinh võng. Thân xác nguyên chủ thì từng có một cái, tiếc là toàn đăng mấy bài khoe của, sau khi cậu xuyên tới thì cũng không buồn đăng nhập lại nữa.

Sau khi ký hợp đồng với Điêu Khắc Giải Trí, Phô Mai Đậu gợi ý cậu nên mở một tài khoản mới. Đối với tác giả webnovel, đây là chuyện rất bình thường.

“Như vậy mỗi khi mở truyện mới, lên kệ hay có hoạt động gì đó, độc giả đều có thể biết ngay.” Phô Mai Đậu giải thích: “Đùi Gà lão sư, truyện này của cậu đang bị bôi đen khá nặng. Nếu có tài khoản riêng, sẽ có fan đứng ra bênh vực cho cậu.”

Ở thời đại này, những tác giả nổi bật trong giới webnovel đều có lượng fan đông đảo. Họ chỉ cần mở truyện mới là có thể bỏ qua công đoạn leo bảng đầy nhọc nhằn. Với công ty mà nói, nếu duy trì tài khoản tốt, còn có thể tiết kiệm được một khoản tiền quảng bá.

Cài đặt thời gian đăng bản thảo xong, Lâm Chú mở một tài khoản mới, tiện thể đăng luôn thông báo "Làm Mỹ Thực" chính thức lên kệ.

Vài chương đầu lên kệ, Lâm Chú viết rất ưng ý, vừa đánh mặt đã đời, vừa để lộ đường đi nước bước trong đế chế thương nghiệp của Lục Khung.

Trong giai đoạn khởi đầu của Lục thị mới, đúng là có người nghi ngờ năng lực của Lục Khung. Nhưng những người đó, không ai thoát được ma lực của mỹ thực bị chinh phục hết ráo.

[Đã đời quá! Tôi ăn ăn ăn! Mau nhập giáo đi Chân Môn vạn tuế!]