Chương 16

Những lời nhắc nhở đó, nghe qua chẳng khác gì mấy biên tập viên trước đây của Lâm Chú từng nói. Nếu không phải vì rô-bốt làm việc nhà đang chăm chỉ dọn phòng ở đầu kia, cậu còn tưởng mình đang ngồi viết truyện ở Trái Đất.

Bàn phím vang lên tiếng gõ nhịp nhàng, trên màn hình phản chiếu gương mặt tập trung cao độ. Gương mặt ấy vốn luôn mang vẻ tự phụ khó ưa, ánh mắt xét nét, ngạo mạn, nhưng lúc này ánh mắt chăm chú nhìn màn hình, chỉ còn lại sự trầm ổn và chuyên chú.

Hoàn toàn khác với con người trong ký ức.

Khi Lâm Chú không để ý, mèo mướp đã tỉnh lại.

Còn cậu thì đang miệt mài suy nghĩ tình tiết.

Dự định sẽ đăng lên kệ ở chương 20, nên Lâm Chú chỉnh sửa lại bản thảo cũ, dù thế nào, chương lên kệ phải có “drama” đủ đô mới được.

Thời gian trôi từng chút một, ánh mắt mèo mướp càng lúc càng hiện rõ vẻ nghi hoặc.

Trong khoảng thời gian ấy, Lâm Chú từ từ lấp đầy màn hình trống, phần đầu chương do cần suy nghĩ nhiều, nên tốc độ gõ hơi chậm, nhưng càng về sau nội dung hiện dần rõ ràng trong đầu, ngón tay cậu cũng gõ nhanh hơn từng chút một cho đến khi toàn bộ bản thảo chương đó hoàn tất.

Chính lúc ấy, Lâm Chú mới phát hiện ra cảm giác nơi đùi mình có gì đó rất lạ.

Cậu cúi đầu nhìn xuống, lại một lần nữa chạm mắt với đôi mắt màu hổ phách to tròn của mèo mướp nhỏ.

Rõ ràng lúc trước khi bắt đầu gõ chữ, cậu đã đặt con mèo vào đệm cách đó mấy mét, chính cậu cũng từng thấy khối tác giả khác khoe ảnh “boss mèo ngăn cản hành văn chính đạo”.

Bình thường, nếu mèo không cho viết, thì người ta sẽ lấy đó làm lý do (hay nói trắng ra là cái cớ) xin nghỉ.

“Công nghệ tương lai đúng là đỉnh cao.” Lâm Chú thầm khen công nghệ mô phỏng của mèo máy này, chẳng khác gì mèo thật cả, sờ đâu cũng thấy giống.

“À đúng rồi!” Lúc mèo mướp không đề phòng, Lâm Chú bế nó lên, dí sát vào màn hình: “Tới đây kiểm tra chính tả giúp cái nào.”

Cậu nhớ rõ Phô Mai Đậu từng nói, mèo máy có chức năng soi lỗi chính tả.

Mèo mướp: “…”

“Chẳng lẽ xài sai cách? Hay là…” Lâm Chú gãi cằm, cuối cùng cũng lộ ra vẻ nghi hoặc: “Đây không phải là rô-bốt thật à?”

“Lạc đường chạy nhầm tới đây hả?”

Chưa dứt lời, con mèo tròn vo nhìn có vẻ yếu ớt, đáng thương, vô hại đột nhiên động đậy. Nó vươn hai cái chân trước ra, gắng hết sức chạm vào màn hình, cái móng mèo mềm oặt chạm trúng một chữ viết sai.

Lâm Chú không nhịn được xoa xoa cái đầu nhỏ: “Bảo bối, cưng thông minh quá thể đáng rồi!”

Mèo mướp: “…”

···

Lâm Chú phát hiện, mèo mướp hoàn toàn rất ghét cái tên DoraBmon. Chỉ cần cậu gọi một tiếng “DoraBmon”, mèo sẽ quay mông lại ngay lập tức, thậm chí không buồn liếc một cái.

Dù hiện tại chỉ mới kích hoạt được chức năng soi lỗi chính tả, nhưng Lâm Chú vẫn cực kỳ hài lòng với DoraBmon vì nó lông xù, đáng yêu, nhìn cưng xỉu, sờ vào ấm tay gấp trăm lần đống rô-bốt làm việc nhà lạnh như nước đá kia.

Dù rô-bốt làm việc nhà có thể quét nhà, nấu cơm, giặt ủi ủi phẳng quần áo cho cậu… Nhưng mà Lâm Chú là dân mê nhan sắc.

Mà DoraBmon thì “visual đỉnh”, thế là đủ rồi.

Cậu thử gọi “DoraBmon”, mèo không thèm ngó. Gọi “Bmon”, mèo vẫn không phản ứng. Chỉ khi cậu gọi “Dora”, phản ứng của mèo tuy vẫn không hài lòng, nhưng ít ra không quay đít lại nữa.

Dora vì thế chính thức trở thành tên gọi chính thức của rô-bốt hỗ trợ viết lách của Lâm Chú.

Giờ rô-bốt viết lách đã có tên, Lâm Chú nghĩ không thể bất công với bên nhà việc nhà được, nó cũng xứng đáng có “tên húy”.

Khoảnh khắc cậu buột miệng đặt tên cho nó là “Lão Nô.”

Rô-bốt làm việc nhà vốn chăm chỉ cần mẫn, nghe xong cái tên đó lập tức dừng mọi hoạt động.

Đôi mắt hổ phách của Dora cũng thoáng hiện lên ánh nhìn kiểu: “Cậu vẫn là người à?”

Lâm Chú nghi đó là ảo giác, mèo máy thì làm gì có biểu cảm?

Nhưng cuối cùng, sự hối lỗi cũng thắng thế.

Rô-bốt làm việc nhà được cậu đổi sang cái tên “Cần Cần”.

Hậu cung của Lâm Chú đến đây chính thức thành lập.

Sau khi kiểm tra lại chương mới vừa viết xong, Lâm Chú liền vào hậu đài đăng bản cập nhật hôm nay.

Các chỉ số của "Làm Mỹ Thực" bây giờ đã hoàn toàn khác so với giai đoạn mới đăng truyện. Vừa nhấn đăng chương mới một cái, phần bình luận đã nhảy ra hàng loạt tin nhắn.

[Thần mỹ thực của tôi cuối cùng cũng đến rồi, để tôi xem hôm nay lại viết món gì ngon đây~]

[Cua xào phong cách Bến Thượng Hải, cái tên nghe lạ quá trời, a a a nhưng nghe thôi đã thấy ngon rồi, bộ truyện này cho tôi cảm giác mỗi chữ đều ngon!]

[Cha tra với tiểu tam đúng là yêu đương như lâu đài cát, gặp chuyện cái là tan, chậc chậc chậc, mong toàn bộ tra nam trên đời đều được đối xử công bằng như thế.]

[Bao giờ lên kệ vậy? Cầu chương mới ồ ạt!!!]

Dựa vào các món ăn có thể phục chế mà nổi như cồn trên Tinh võng, trang chủ "Làm Mỹ Thực" thực sự đã hút về không ít độc giả "tình một đêm". Bình luận và quà tặng từ chương 15 bùng nổ vượt xa dự đoán. Tuy chương mới của Lâm Chú không nóng bằng hồi đó, nhưng vẫn vượt mặt phần lớn tân thư trên bảng xếp hạng.

Ngày càng có nhiều người bắt đầu thảo luận nội dung truyện.

Sau khi xác nhận Đùi Gà Sốt Teriyaki không phải là sản phẩm của cơn điên tập thể, độc giả cuối cùng cũng thôi xem "Làm Mỹ Thực" là loại truyện "dựa vào đồ ăn để câu view", mà bắt đầu nhìn nhận nó một cách nghiêm túc.

[Đã quá đã quá ha ha ha ha!]

[Đùi Gà Sốt Teriyaki thực sự nói trúng lòng tôi luôn, nhỏ tiếng chút, chứ thật ra tôi không thích lắm kiểu nhân vật chính trong vài truyện hot, rõ ràng bị người yêu với cha mẹ tổn thương đến vậy mà vẫn dễ dàng tha thứ.]

[+1, không phải là không thể tha thứ, nhưng đừng vừa cái là tha ngay, vậy thì mấy đau khổ của nhân vật chính chẳng khác gì ăn bánh bông lan chay.]