Chương 15

Sợ giữa đường xảy ra biến cố, ngay khoảnh khắc “Đùi Gà” phản hồi, Phô Mai Đậu lập tức gửi hợp đồng sang Lâm Chú, tốc độ nhanh tới nỗi sợ người khác tranh mất.

“Đùi Gà lão sư nhớ kiểm tra ‘gói ký hợp đồng’ của ngài nhé~!”

Hợp đồng ghi rõ trách nhiệm nghĩa vụ, phần chia lợi nhuận là Lâm Chú 8, Điêu Khắc 2, những điều khoản này Phô Mai Đậu đã thông báo từ trước, Lâm Chú không có ý kiến gì.

Cậu đọc kỹ hợp đồng một lượt, thấy không có bẫy nào, hơn nữa trong hợp đồng còn mô tả chi tiết cách quảng bá.

Thế là Lâm Chú ký tên, quét vân tay xác nhận.

Hợp đồng webnovel không cần gửi kèm giấy tờ tùy thân, điểm này khiến Lâm Chú vô cùng hài lòng. Cuộc sống gõ chữ hiện tại của cậu vẫn còn khá yên ổn, không muốn vì "Làm Mỹ Thực" mà bị lộ diện quá sớm.

Trên Tinh Võng, giờ gần như không còn ai bàn tán về Tứ thiếu Đế Tinh nữa. Lâm Chú mỗi ngày đều ở lì trong nhà, Rean Tinh lại là hành tinh vùng ven, nên mấy topic kiểu "rất muốn livestream cuộc sống ở Rean Tinh của Lâm Chú" cũng dần dần chìm vào quên lãng.

Sau khi ký xong hợp đồng không lâu, tài khoản Tinh Võng của Lâm Chú hiện thông báo mới, gói quà ký hợp đồng từ Điêu Khắc Giải Trí đã được gửi tới.

Mở cửa lấy gói hàng về, Lâm Chú xé lớp vỏ ngoài, bên trong là giấy bút, tài liệu và mấy món quà lưu niệm của các bộ truyện hot do Điêu Khắc phát hành.

“Ồ?” Lâm Chú đang chuẩn bị mở món tiếp theo thì một cục lông xù tròn vo từ trong gói lăn ra ngoài!

Lông cam vàng, mắt màu hổ phách, ánh mắt trong veo. Là một con mèo mướp?

Ánh mắt Lâm Chú và con mèo mướp chạm nhau.

Cậu không nhớ trong U Lam tinh hệ có tồn tại sinh vật gọi là "mèo". Dù ở Đế Tinh hay Rean Tinh, chưa từng thấy bóng dáng sinh vật giống mèo nào lảng vảng ngoài phố cả.

Ánh mắt mèo mướp to, tròn và long lanh, khi nhìn thấy Lâm Chú thì hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng chớp mắt sau, nó đã cuộn người lại thành một cục nhỏ, ngoan ngoãn nằm gọn trong tay cậu.

… Mèo thường nhỏ thế này à?

Lâm Chú thấy lạ, bèn nhắn tin cho Phô Mai Đậu: [Trong gói quà có một con mèo.]

Lúc đó, Phô Mai Đậu đang bận giải đáp thắc mắc cho mấy tác giả khác, thấy tin nhắn liền quay sang hỏi trợ lý phụ trách đóng gói: “Gửi cho ‘Đùi Gà lão sư’ lần này là con rô-bốt hình mèo, đúng không?”

Một tiếng “ừm” mơ hồ vang lên từ phía xa. Phô Mai Đậu đoán chắc là như vậy, bèn nhắn lại cho Lâm Chú: [Đùi Gà lão sư, ngài thử cho nó ăn giấy xem, nó sẽ lớn lên đấy. Ấn nút trên đầu nó, nó có thể phun tinh dầu tỉnh táo, còn có thể bật chế độ soi lỗi chính tả, hoặc gợi ý cảm hứng sáng tác nữa!]

Lâm Chú đã xuyên tới U Lam tinh hệ một thời gian rồi, nghe mô tả của Phô Mai Đậu thì đoán đây chắc là một loại rô-bốt hỗ trợ sáng tác.

Không biết là do dân tinh hệ này quá rảnh hay vì công nghệ phát triển quá trớn, mà cậu còn từng thấy trong tiệm bán rô-bốt có loại chuyên hỗ trợ giảm táo bón.

Toàn ăn dinh dưỡng rồi, còn sợ táo bón gì nữa?

Lâm Chú tìm mãi vẫn không thấy cái nút mà Phô Mai Đậu nói, liền lấy tay xoa xoa đỉnh đầu con mèo mướp.

Xoa mãi… xoa đến nỗi mèo mướp phát cáu muốn chạy luôn.

Cái nút này chắc là nút ẩn thật rồi.

Lâm Chú đành đổi chiến thuật. Cậu lấy một tờ bản thảo mới viết hôm trước trên bàn, đưa ra trước mặt mèo mướp.

Mèo: … Không phản ứng gì.

Lâm Chú: “?”

Vài giây trôi qua mèo vẫn không nhúc nhích.

Lâm Chú: “Chụ chụ chụ chụ...”

(Tiếng này hình như chỉ gọi được chó vàng?)

Hay là tờ giấy này to quá?

Cậu thử xé giấy thành sợi nhỏ, rồi đưa từng đoạn đến sát miệng mèo mướp.

Kết quả mèo mướp vẫn không động đậy. Thậm chí còn liếc nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường.

Lâm Chú nghiên cứu con mèo mướp nhỏ suốt một lúc lâu, đến mức mấy chỗ riêng tư cũng kiểm tra luôn, nhưng từ đầu đến cuối, cậu chưa từng nghi ngờ đây không phải là mèo máy, mà chỉ nghĩ chắc là loại công nghệ cao mình chưa từng thấy mà thôi.

Thôi thì để làm vật trang trí trong nhà cũng được.

Bình thường viết dàn ý, phác thảo sơ, cậu cũng chẳng dùng tới bao nhiêu giấy, nên không cần đến chức năng băm giấy.

Dù vậy, Lâm Chú vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Đã “chụ chụ chụ” không có tác dụng, vậy thì đổi bùa triệu hồi khác.

“Doraemon và tôi cùng nhau, biến ước mơ thành hiện thực…” (Chú thích: Câu thần chú “gọi Doraemon” trong một bản lời hát fanmade)

… Mèo mướp không nhúc nhích.

Lâm Chú giơ tay chỉ thẳng vào nó: “Mày tên là DoraBmon nhé.”

Cái tên này xấu đến mức khiến mèo cũng nghẹn lời. Cảm giác như là sản phẩm của một bộ não ngoài hành tinh đã bị reset cấu hình.

Nhưng nó chưa kịp “meo meo” phản đối, thì cơn buồn ngủ đã ập đến như sóng thần, cảm giác mệt mỏi nặng nề nhanh chóng nuốt trọn toàn bộ thân mèo.

Rõ ràng lúc đầu không nên buồn ngủ, nhưng căn phòng này và cái người đang ở đây, khiến nó bất giác thả lỏng cảnh giác.

···

Lâm Chú đặt mèo mướp nhỏ xuống khỏi lòng bàn tay, kéo lại cái gối tựa mình vẫn hay dùng đặt cho nó làm ổ. Sau đó rót thêm một ít nước để bên cạnh.

Mèo máy chắc là cũng uống nước đúng không? Doraemon còn uống nước, ăn bánh dorayaki cơ mà.

Lâm Chú suy nghĩ một hồi cũng không có cách nào khác, tại mèo mướp này nhìn quá giống mèo thật.

Mèo đã được dời sang một bên, Lâm Chú quay lại gõ tiếp chương mới.

Trên Tinh Võng, cậu chỉ mới đăng đến chương 15, nhưng thực ra bản thảo đã viết hơn 20 chương rồi. Không bao lâu nữa, "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" sẽ chính thức lên kệ, bước vào giai đoạn tính phí.

Hiện tại trên bảng Tân Văn, "Làm Mỹ Thực" đang đứng hạng nhất, lượt đọc, lượt tìm kiếm, số lưu trữ đều vượt xa các truyện cùng bảng, Phô Mai Đậu rất lạc quan về hiệu quả sau khi truyện lên phí, còn nhắc Lâm Chú nhớ tranh thủ tích trữ thêm bản thảo, để giữ chân những độc giả có ý định mua truyện.