Thế mà, những nhân vật thượng lưu ở Đế Tinh, vốn được cha Lục cung phụng hết sức nịnh bợ, giờ lại hoàn toàn quên mất hình tượng, tranh giành nhau dưới ma lực của mỹ thực. Bình thường nếu ăn tại nhà hàng Lục gia, họ chỉ gắp lấy lệ vài đũa là cùng.
Cảnh tượng đó khiến cha Lục đứng hình tại chỗ, nhưng điều thật sự khiến ông ta chấn động tận óc, là lúc đầu bếp bước ra không ai khác, chính là đứa ông đã đuổi ra khỏi nhà: Lục Khung!
Chỉ cần ngửi hương thôi cũng biết đó là mỹ thực khó gặp. Nhưng Lục Khung từ khi nào học được nấu ăn?
Cha Lục bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ vợ cũ quá cố đã bí mật truyền lại công thức gia truyền cho cậu? Nếu không thì một đứa từ nhỏ tới lớn chỉ biết ăn chơi như Lục Khung, sao có bản lĩnh ấy?
Mấy thực khách có địa vị hiển hách đều thi nhau khen ngợi Lục Khung, kẻ không rõ nội tình còn quay sang khen ngợi cả cha Lục: “Con nhà ông dạy giỏi quá!”
Cha Lục còn đang định giả ngu đánh trống lảng thì Lục Khung thẳng thắn nói rõ chuyện mình đã bị đuổi khỏi nhà.
Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi, toàn là những cái nhìn “hiểu rồi nha” đầy thâm ý.
“Bảo sao tay nghề Lục thị càng ngày càng xuống dốc. Nghe nói là ‘nhị thiếu’ tiếp quản mà.”
“Lục gia trước giờ đâu có ‘nhị thiếu’? Lúc đầu tôi còn tưởng mình nhớ nhầm. Hóa ra là lão Dương vốn là danh đầu bếp Đế Tinh, Tiểu Lục ít ra cũng là cháu ngoại của danh sư, còn cái ‘nhị thiếu’ kia chẳng dính máu mủ gì với lão Dương, nấu ăn làm sao ra hồn được! Tôi từng tới chi nhánh mới mở, ăn dở tệ, Lục gia đúng là không còn như xưa nữa.”
Mấy vị thực khách vốn dĩ cũng chẳng cần nể mặt Lục gia, hơn nữa hiện tại tuy sản nghiệp nhà họ còn lớn, nhưng ai cũng nhìn ra đã là dòng họ lấy ẩm thực làm gốc, thì tay nghề mới là cốt lõi, không phải quy mô.
Tương lai rõ ràng đang nằm trong tay Lục Khung.
Mỗi câu, mỗi lời như dao găm đâm vào mặt mũi cha Lục, khiến ông ta nhục nhã tới mức chỉ muốn độn thổ rời khỏi chỗ đó ngay.
···
Lâm Chú viết một mạch liền hai chương, chỉnh sửa qua loa rồi đăng lên, sau đó thuận tay mở giao diện quản lý, liếc mắt xem thử và khựng người.
Trước khi đăng chương mới, phần bình luận chỉ có năm dòng, vậy mà giờ đã hơn hai trăm? Cậu bấm F5, số lượng bình luận nhảy vọt qua mốc ba trăm!
Lâm Chú ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
[Hehe, văn phong cũng tàm tạm, nhưng nội dung đúng là nhảm nhí.]
[Tác giả cũng lanh đó chứ, lần này không viết dinh dưỡng nữa. Nhưng mấy cái gọi là “Hoa Hạ”, “sườn rang muối tiêu” gì gì đó, tôi thấy toàn chiêu trò câu view, vậy mà vẫn có người ngu bị lừa.]
[Chỉ là đọc truyện thôi, lầu trên làm gì căng dữ vậy?]
[Tác giả viết thế là bôi nhọ mỹ thực, tui không cho phép!!!]
[Không đùa chứ, thật sự có người nhìn món ăn trong truyện mà chảy nước miếng á? Rõ ràng là bịa đặt! Chương mới viết còn tệ hơn, nào là sườn muối tiêu chưa đủ, lại còn đậu hủ Tứ Xuyên, gà nướng đất, đầu cá om, rồi cả gà gói lá sen đem đắp đất nướng… Chữ “bùn đất” ai mà không biết? Dùng đất nướng gà, định chọc cười ai đây?]
[Lừa mấy đứa quê mùa chưa thấy gì thôi.]
[Tình tiết thì hay, nhưng tả món ăn đúng là quá tưởng tượng luôn.]
Bình luận rối như mớ bòng bong, một nửa chế giễu, nói cậu bịa ra món ăn không tưởng; một nửa còn lại thì gào lên vì đói, tha thiết cầu xin được ăn sườn muối tiêu, đậu hủ Tứ Xuyên trong truyện mấy tiếng cười nhạo đó coi như bị bịt mồm.
Lâm Chú lướt xem bình luận một lúc, mới biết có người đã lên diễn đàn quảng bá truyện của mình.
Bị chê thì chê, nhưng riêng món sườn muối tiêu và đậu hủ Tứ Xuyên, cậu tuyệt đối không cho ai bôi nhọ!
Thế là Lâm Chú thẳng thắn trả lời một dòng bình luận: [Có cơ hội thì tôi nấu thử cho xem.]
Nghĩ ngợi một lúc, cậu lại thêm một câu: [Hoặc cũng có thể tự làm ở nhà, công thức có ghi hết trong truyện rồi.]
Bình luận ấy vừa đăng lên lập tức gây bão.
[??? Phát điên vì ham nổi tiếng rồi chứ gì.]
[Tác giả này đúng là trình lừa lọc IQ thấp đạt tới đỉnh cao.]
Nếu Lâm Chú không phản hồi thì còn đỡ, chứ vừa lên tiếng thì comment rơi như mưa, mọi người thi nhau vào “giải trí”.
Trong mắt không ít người, phản hồi của Lâm Chú giống y như người mới điên nửa đầu, nghi ngờ đây là “chiêu trò tạo nhiệt mới”.
Ở U Lam tinh hệ, rất nhiều cách chế biến món ăn cổ xưa đã bị thất truyền. Không phải chưa từng có người thử phục dựng, nhưng tiếc thay mùi vị họ nấu ra còn tệ hơn cả dinh dưỡng.
Ở Đế Tinh và các hành tinh lớn, một số nhà hàng cao cấp có phục vụ cái gọi là “mỹ thực cổ đại”, nhưng dân thường không tài nào tiếp cận nổi. Nguyên liệu, gia vị đều thuộc loại tuyệt mật, không thể xem là món ăn phổ thông.
[Cười chết mất, chắc không có ai ngốc đến độ thử nấu đâu nhỉ?]
[Tác giả truyện mỹ thực nào đó nghi ngờ phát rồ, đây là chiêu trò mới à?]
[Toàn lũ câu nhiệt, câu view, đừng để ý tụi nó là được.]
Bình luận kia của Lâm Chú bị chụp màn hình đăng lên toàn Tinh Võng, lập tức trở thành mục tiêu bị chế nhạo tập thể.
Gần đây diễn đàn Tinh Võng không có nhiều tin tức hot, chuyện được bàn tán nhiều nhất là tin đồn Lâm gia ở Đế Tinh đang bắt tay với Tạ gia. Mà Tạ gia thì khỏi nói, thuộc hàng thế gia quân đội lâu đời, Tạ nguyên soái oai danh lẫy lừng, còn Tạ Tuyệt thế hệ trẻ vừa tốt nghiệp từ quân trường Đế Tinh đã được công nhận là thiên chi kiêu tử, hai mươi mấy tuổi đã làm thiếu tướng trẻ nhất trong quân bộ.
Dính tới thế gia quân sự, cư dân mạng tám chuyện không dám tùy tiện, lỡ chạm vào bí mật quân sự là ăn hành.
Nhưng với cái truyện mạng "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" thì khác muốn chửi sao chửi, muốn xỉa thế nào xỉa. Không ai nương tay với Lâm Chú, chửi thẳng mặt luôn.