Ngay bây giờ!! Lập tức!! Tức thì!! Cậu muốn hai đứa cặn bã kia đi chết luôn cho rồi a a a a!!!
Nhưng điều cậu tò mò hơn là Lục Khung sẽ vượt qua nghịch cảnh này thế nào?
Tiếp theo, tác giả hé lộ sản nghiệp mỹ thực nhà họ Lục có thể lan rộng từ Đế Tinh khắp toàn tinh hệ, toàn nhờ vào bí phương trong tay mẹ Lục Khung Dương Yểu. Mà món ăn quan trọng nhất trong bí phương ấy, chính là sườn rang muối tiêu.
[Ở Hoa Hạ thế kỷ 21, đây chỉ là một món ăn gia đình rất đỗi bình thường.]
Ngay lập tức, Thời Quyện lại một lần nữa hồi tưởng hương vị tuyệt vời của món sườn muối tiêu.
Rõ ràng mới uống dinh dưỡng chưa lâu, mà bụng cậu đã réo lên ùng ục. Chỉ tiếc trong nhà chỉ có mỗi kho dinh dưỡng.
Cậu bắt đầu thấy ganh tị với những nhân vật trong "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực", ít nhất người ta còn được nếm món sườn rang muối tiêu, còn cậu thì chỉ biết trơ mắt nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Món sườn muối tiêu của Lục Khung khiến cả tòa nhà mất ngủ, những thực khách được chia phần ngồi nín thinh nhấm nháp, suýt nữa vì miếng cuối cùng mà đánh nhau: “Món sườn muối tiêu này còn chuẩn hơn cả đầu bếp Lục gia làm!”
Lời đồn bay về đến Lục gia, bên đó khinh thường chẳng thèm để tâm: “Món ăn cái tiệm con con đó mà sánh với Lục gia ta? Đúng là chưa từng nếm qua đồ ăn thật sự.”
Lục gia đang đắc chí mở rộng sản nghiệp, cha Lục từ lâu đã có ý này, nhưng trước kia bị mẹ Lục Khung ngăn cản. Giờ không còn ràng buộc nữa, ông ta hăm hở muốn thể hiện thực lực, chứng minh mình không phải loại “ăn bám phụ nữ”.
Hôm ấy, Lục gia mở tiệc long trọng, muốn công bố diện mạo mới của Tập đoàn Lục thị với thiên hạ. Nhưng tới giờ ăn, khách mời đặt trước lại chẳng ai xuất hiện!
“Cái tiệm kia ngon hơn Lục thị nhiều, tới muộn là không có chỗ đâu!”
Cha Lục tức đến mặt mày xanh mét, trong khi Thời Quyện thì hả hê muốn nhảy cẫng. Cậu gần như không thể chờ nổi để xem Lục gia xui xẻo thế nào, lập tức bấm sang chương kế tiếp nhưng lại hiện ra thông báo: “Đây đã là chương mới nhất.”
Thời Quyện: “…”
??? Chuyện gì vậy trời?
Cậu đang đọc tới đoạn cao trào đó?
Tại sao đột nhiên hết luôn rồi?
Thời Quyện lúc này mới nhớ ra lúc cậu bấm vào "Ta Ở Tinh Tế Làm Mỹ Thực" thì truyện mới có bốn chương.
Cậu nhìn lướt thời gian cập nhật, mới đăng hôm qua.
Tính ra thì, tác giả bút danh “Đùi Gà Sốt Teriyaki” đã được coi là cần mẫn vượt chuẩn rồi đó.
Mặc dù Tinh Võng cho phép tác giả truyền tải ý tưởng thành văn bản, nhưng dù có là mấy ngàn năm sau đi nữa, con người vẫn giữ thói quen "viết tay", huống hồ viết webnovel là phải dùng tới não. Tốc độ gõ tay làm sao đuổi kịp não được chứ!
Thật sự là gặp nhau quá sớm, ngậm ngùi tiếc nuối! Nếu một tháng sau mới tình cờ đọc được bộ này thì hay biết mấy!
Thời Quyện thoát khỏi trang chương truyện, thấy phần bình luận bên dưới vẫn im phăng phắc, chỉ lác đác vài câu chê bai mấy vị dinh dưỡng cũ rích, làm cậu nghi mấy người này đến cả văn án cũng chưa đọc nữa là.
Dù người khác bình phẩm thế nào, Thời Quyện âm thầm vote 5 sao, cho ngay vào mục yêu thích, tiện tay thưởng hẳn 1000 tinh tệ. Theo kinh nghiệm nhiều năm cày truyện của cậu, tác giả mới ở giai đoạn ươm mầm rất dễ bị đả kích cần được khích lệ!
Bộ này cậu nhất định theo đến cùng, bắt buộc tác giả phải viết tiếp!!!
···
Ở khu tiểu thuyết mạng trên Tinh Võng, Thời Quyện vốn nổi tiếng là dân hoạt động sôi nổi. Mỗi lần đọc được truyện hợp gu là cậu không nhịn được lập tức lên diễn đàn gõ bài PR liền tay. Lần này dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
[Truyện mỹ thực rất khác biệt! Không đọc chắc chắn hối hận!!]
Bình luận dưới bài viết dội về như mưa.
[? Mới có bốn chương á??]
[Chủ thớt không phải nhận tiền quảng cáo đó chớ? Truyện mỹ thực có gì hay đâu, ai chưa từng ăn dinh dưỡng hả? Thời buổi này muốn nổi tiếng đúng là bất chấp thủ đoạn.]
[Đùi Gà Sốt Teriyaki? Chưa nghe bao giờ, chắc tác giả mới. Mới viết có bốn chương mà khí thế như thể mai phải thành hiện tượng mạng, gấp dữ vậy trời.]
[Hừm… tôi đi đọc thử. Không hay thì phiền chủ thớt bồi thường tổn thất tinh thần nhé.]
[… Xin chịu thua. Quả nhiên chủ thớt lại thành công “lùa gà”. Cá một kèo luôn, vài phút nữa topic này sẽ biến thành nơi xả giận vì bị lừa đọc truyện mỹ thực. Ai ở đây chưa từng rớt hố thể loại này đâu? Gạt người đọc truyện sẽ bị trời đánh đó nghe!!!]
Thế nhưng mấy phút trôi qua, người “bị lừa” hăm he quay lại mắng vốn vẫn không thấy đâu.
[Chắc đang vừa đập ngực vừa gào thét mắng chửi rồi chăng?]
Mười mấy phút sau...
[AAAAAAAaaaaaaaaaaaaa!!!!]
[Thấy chưa, lại một kẻ đáng thương sa vào bẫy rồi.]
[Ngay bây giờ, lập tức, tức thì tôi phải ăn được sườn rang muối tiêu mới được! Mà nói chứ, vì sao chưa kịp rơi nước mắt thì nước miếng đã rớt trước vậy hả aaaaa!!!]
[???]
[?]
···
[Hừ, hiểu rồi. Đây chắc chắn là kế trong ngoài phối hợp, lập tổ chức gạt người đọc truyện đúng không? Suýt chút là tôi cũng bị dụ rồi đấy.]
Khi Lâm Chú mở Tinh Võng, chuẩn bị viết chương mới trong ngày, cậu phát hiện có người đã thưởng cho mình 1.000 tinh tệ.
[Truyện mỹ thực siêu hay, tác giả cố lên nhé!]
Phần bình luận vẫn rất ít ỏi dù sao truyện cậu mới đăng được ba bốn chương nên nhận được thưởng thế này thật nằm ngoài dự đoán.
Ở U Lam tinh hệ, 1.000 tinh tệ tương đương với khoảng 100 đồng ở kiếp trước của cậu, tính ra cũng là khoản khá khẩm.
Lâm Chú hít sâu một hơi, trấn định lại tinh thần, rồi tiếp tục viết đoạn tình tiết tiếp theo.
Chương sau, cậu quyết định dàn dựng một màn "vả mặt" cực kỳ thỏa mãn.
Đám khách mời mà Lục gia mong mỏi từ lâu cuối cùng chẳng ai tới dự yến tiệc, mà lại lũ lượt kéo nhau tới một quán ăn nhỏ không ai từng nghe tên.
Món sườn rang muối tiêu vốn là “trù bài” được đưa ra hoành tráng trong tiệc nhà Lục gia, thì ở cái quán nhỏ kia chỉ được bày bằng bát đĩa bình dân, đặt đại ở một góc bàn. Ngoài món đó, trên bàn còn có mấy món ngay cả cha Lục cũng chưa từng nhìn thấy.