Chương 34

Nói xong, anh bỏ cây sen đá không có chậu vào trong túi áo mình.

Liên Họa nhìn một loạt hành động của anh, ngớ người ra một lúc.

Ngay cả chậu cũng không cho? Cô chưa từng thấy người nào bủn xỉn và không biết chăm sóc thực vật đến thế!

Tuy không có chậu nhưng đất cũng không bị rơi ra chút nào, có một luồng sức mạnh vô hình như chiếc lưới lớn bao bọc chặt lấy bầu đất.

Có vẻ như người đàn ông này đang coi cái chậu đất như một công cụ rèn luyện, vừa di chuyển vừa không ngừng điều khiển dị năng Hệ thổ.

Thật ra, ý định ban đầu của Liên Họa cũng chỉ là muốn nhảy vào túi áo anh để theo dõi, vậy là vô tình lại hoàn thành được mục tiêu.

Hắc Cẩu thấy nhiệm vụ đã xong, quay đầu chạy biến đi như một cơn gió.

Úc Chập cảnh giác quay đầu nhìn về phía cầu thang nhưng không thấy gì cả.

Từ lúc tỉnh lại, anh luôn cảm thấy như có một đôi mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của mình.

Anh đưa tay vào túi, ngón tay khẽ vuốt ve mép lá mềm mại của cây sen đá, suy nghĩ về việc liệu sự tái sinh của mình có phải là một âm mưu hay không.

Thực vật cũng có cảm giác. Bị vuốt ve liên tục như vậy, Liên Họa thấy nhột đến phát cười, vừa xấu hổ vừa tức giận, cả bộ rễ run lên bần bật, cô muốn gϊếŧ người này.

“Biếи ŧɦái!”

Lần đầu tiên cô thấy có người dám quấy rối một cây sen đá, hành vi này thực sự là quá đáng!

Liên Họa ngay lập tức ngắt kết nối với phân thân, sợ mình sẽ bị tức chết.

Để tìm ra được ánh sáng kia quả thực vô cùng khó khăn đối với cô.

Úc Chập vẫn đang ở Ngạn thị, lo ngại đi quá xa sẽ khó liên lạc nên sau khi tiếp tục lên đường, Liên Họa đi rất chậm. Cả ngày cũng không tiến được bao nhiêu, đi hai bước lại dừng một bước. Mỗi khi dừng lại là tu luyện, không có nhu cầu ăn uống như con người, ngoài việc tu luyện cũng chẳng còn việc gì khác để làm.

Trước đây còn có thể tận hưởng ánh nắng mặt trời, giờ thì mọi niềm vui đều đã bị tước đoạt.

Liên Họa cảm thấy mình thực sự quá đen đủi.

Nhìn những yêu quái khác sau khi thành tinh có cuộc sống muôn màu muôn vẻ, rồi lại nhìn bản thân mình, chỉ biết ngồi trong đất gãi ngứa, chẳng làm được gì khác.

Việc tu luyện vốn đã rất nhàm chán, không còn gì để làm, cô lại bắt đầu huấn luyện đám cây cối xung quanh.

Trên ngọn đồi hoang ngoại ô, chẳng thiếu thứ gì ngoài cây cối cỏ dại. Liên Họa cố ý biến trở lại hình người, lướt qua rừng cây, khiến đám cây cối xào xạc như bị cơn cuồng phong quét qua.

Bên kia, Úc Chập cũng bắt đầu tìm kiếm vật tư trong thành phố.

Anh không định ở lại Ngạn thị quá lâu. Hiện tại nơi trú ngụ tạm thời của loài người có lẽ là Huệ thành, cũng chính là đích đến của nhóm anh trước đó.

Trong ba ngày tiếp theo, anh không nghỉ ngơi chút nào, lục lọi khắp các tòa nhà.

Úc Chập tìm được một chiếc ba lô, hai chiếc bình giữ nhiệt, một ít quần áo cũ có thể mặc, tấm rèm dùng để làm dải vải, một chiếc nồi nhỏ dùng làm bát, một chiếc đèn nhỏ để đầu giường. Cây rìu mà anh dùng để gϊếŧ tang thi trước đó vẫn đeo sau lưng.

Dị năng không phải lúc nào cũng hữu dụng, đôi khi sát thương vật lý vẫn rất cần thiết.

Những vật dụng hàng ngày lục lọi một chút vẫn có thể tìm thấy, lương thực thì không còn, một giọt nước uống được cũng không có.

Cuối cùng, anh tìm thấy một thùng nước tinh khiết trong phòng chứa đồ của một gia đình. Thùng nước đã bị mở nắp, bên trong toàn một màu xanh rêu.