Căn phòng nằm ở tầng mười của một khu chung cư, cửa sổ vẫn còn nguyên vẹn, cửa ra vào cũng chưa bị phá hỏng.
Úc Chập đóng chặt cửa sổ và cửa ra vào, ngồi trong nhà nướng rắn.
Quang hệ dị năng tiêu hao nhiều hơn Hệ thổ, tinh thần lực của anh hiện giờ không đủ. Anh chỉ có thể phát sáng trong bốn, năm phút, mà nhiệt độ của ánh sáng lại khác với lửa. Đây cũng là lần đầu anh dùng dị năng để nướng đồ ăn, con rắn nướng được chỗ cháy, chỗ còn sống, nhìn rất thê thảm.
Ánh mắt Úc Chập chăm chú, từ từ điều chỉnh sức mạnh của mình.
Hắc Cẩu theo mùi tìm tới khu chung cư, nó leo lên lầu mà không gây ra một tiếng động, rồi dừng lại trước cửa căn phòng.
Nó ngẩng đầu, ngần ngừ nhìn cánh cửa. Liên Họa muốn nó đặt cây sen đá bên cạnh Úc Chập nhưng bây giờ trước mặt lại có một cánh cửa ngăn cách.
Hắc Cẩu nghĩ ngợi một lát, nhẹ nhàng đặt cây sen đá xuống đất, sau đó lùi lại vài bước, nằm phục ở góc cầu thang, mắt không rời khỏi cánh cửa.
Úc Chập ăn rất nhanh, con rắn được nướng vừa chín tới, dù không có muối hay bất kỳ gia vị nào, anh cũng không thay đổi sắc mặt, nuốt sạch mọi thứ.
No bụng xong, anh không ở lại đó nữa, lý do anh tìm một căn phòng chỉ là để giấu kín việc dùng dị năng hệ ánh sáng.
Anh ghé tai sát cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài, xác nhận an toàn rồi mới nhẹ nhàng mở cửa bước ra.
Không ngờ vừa đi một bước, anh liền giẫm phải thứ gì đó.
Liên Họa vẫn luôn dùng linh lực để theo dõi tình hình ở đây. Phân thân mà cô lấy từ trên người mình, chỉ cần cô muốn là có thể truyền ý thức đến đó.
Không ngờ còn chưa kịp đến gần người kia thì đã bị giẫm một cái.
Cú giẫm ấy tuy không quá nặng nhưng cũng đủ làm rụng mất một chiếc lá của cô.
Thực vật cũng có cảm giác đau, Liên Họa nhảy dựng lên, ôm đầu mình mà giậm chân.
Phải biết lá sen đá mong manh đến mức nào, đó còn là một mầm non mới mọc ra, chỉ là một đứa trẻ thôi mà!
“Nếu ánh sáng không phải do anh ta tạo ra, ta nhất định…” Cô nghiến răng, phất mạnh lá cây: “Nhất định sẽ nhổ hết tóc của anh ta!”
Úc Chập hoang mang nhìn xuống cây sen đá dưới chân… Lúc vào đây, hình như trước cửa không có cây sen đá nào?
Nhưng lúc đó chỉ chú ý đến tình hình bên trong nhà, thực sự không để ý đến bên ngoài, có lẽ nó đã ở đó từ trước rồi.
Đây rõ ràng chỉ là một cây sen đá bình thường, không hề có biến dị, cũng chẳng có chút tính công kích nào.
Anh cúi người nhặt cây sen đá lên, chiếc lá bị giẫm nát đã rụng xuống, khiến cho cây vốn đã nhỏ nay lại càng nhỏ hơn, trông càng đáng thương.
“Ngươi sao lại ở đây?” Anh khẽ nói.
Úc Chập đi qua mấy căn phòng bên cạnh, thấy trên ban công một nhà có một dãy chậu cây nhưng trong chậu hoặc là trống trơn, hoặc là cây đã chết khô. Rất có thể cây sen đá này là của nhà đó, chủ nhân khi rời đi đã vô tình làm rơi nó.
Anh nghĩ ngợi, không nỡ vứt nó đi, tìm quanh nhà nhưng không thấy chậu cây nào. Anh thử đặt sen đá vào một cái chậu, sau đó lại thôi.
“Thôi, để ở đây thì ngươi cũng không sống nổi.” Anh vừa nói vừa lấy một ít đất từ trong chậu, dùng dị năng làm cho đất tơi xốp rồi vê tròn lại, nặn thành một hình bán cầu vừa vặn ôm lấy cây sen đá.
“Không cần chậu nữa, tạm thời đi theo ta vậy.”