Nói về đánh nhau, cô chưa từng thua ai bao giờ. Huống chi, người đàn ông này là dị năng Hệ thổ, đối với một loài thực vật như Liên Họa, đất đai chẳng khác gì không khí, gần như không có sức sát thương nào.
Làm sao loài người có thể hiểu đất đai hơn thực vật được?
Cô liền xắn tay áo lên, bất chấp những chiếc gai nhọn dưới chân, bước thẳng qua bức tường đất trước mặt.
Úc Chập trong lòng vô cùng kinh ngạc. Vừa mới tỉnh dậy đã phát hiện có người bên cạnh mình, bất kỳ ai cũng sẽ sợ hãi. Trong hoàn cảnh này, ở một nơi không hề có dấu vết của loài người, ngoài tang thi ra, anh không thể nghĩ tới điều gì khác. Thế nên anh lập tức tấn công mà không cần suy nghĩ nhiều.
Nhưng đối thủ này lại mạnh ngoài sức tưởng tượng của anh.
Liên Họa nhanh chóng tiếp cận Úc Chập, cô đập nát bức tường đất và phá tan những cục đất tấn công mình. Cô không dùng toàn lực, vì loài người quá yếu đuối, cô sợ nếu ra tay mạnh quá sẽ lỡ tay gϊếŧ chết anh.
Cô đi vòng quanh Úc Chập một vòng, rồi đột ngột tỉa tóc anh thành một kiểu "đầu chó gặm", sau đó xé rách quần áo anh, biến chúng thành một bộ đồ rách tả tơi.
Liên Họa lùi lại vài bước, hài lòng ngắm nhìn tác phẩm của mình. Bây giờ trông anh dễ nhìn hơn nhiều.
Úc Chập sờ lên cơ thể, nhận ra sự thay đổi khiến lòng anh lạnh ngắt.
Trong bóng tối dày đặc, anh không thể nhìn rõ đối phương, cũng không biết người này là ai. Sau khi giao đấu, anh mới phát hiện ra đối thủ không phải tang thi, mà là một dị năng giả giống như mình.
Anh vừa mới thức tỉnh dị năng, sức mạnh còn rất yếu.
Không phải anh không muốn dùng dị năng quang hệ nhưng buổi chiều đã gắng sức quá mức, dù đã nghỉ ngơi một lát nhưng vẫn chưa hồi phục. Bây giờ đến hệ thổ dị năng cũng dùng rất khó khăn, huống chi là quang hệ, vốn tiêu hao nhiều năng lượng hơn.
Nhận ra đối phương mạnh hơn mình quá nhiều, dù có cảnh giác cũng chẳng ích gì. Hiểu được điều đó, Úc Chập lập tức từ bỏ ý định tấn công.
Do sử dụng dị năng quá mức, đầu Úc Chập đau như muốn nổ tung, mắt bắt đầu mờ dần, cơ thể lảo đảo.
Anh cố gắng chịu đựng, nghiến răng hỏi: “Cô rốt cuộc muốn làm gì?”
Liên Họa thấy anh cuối cùng cũng chịu nói chuyện, liền bước lại gần hơn, định hỏi về dị năng quang hệ của anh.
Thế nhưng, trước khi cô kịp mở miệng, một chiếc gai sắc nhọn bất ngờ lao tới, nhắm thẳng vào vị trí trái tim cô, với lực đạo rất mạnh, như thể muốn lấy mạng cô.
Thực tế, chiếc gai đó đã đâm thẳng vào ngực Liên Họa.
Úc Chập không kiểm tra kết quả, buông tay rồi lập tức ngã xuống đất.
Liên Họa ngẩn người trong vài giây, cúi xuống nhìn chiếc gai đang cắm vào ngực mình. Sau khi vượt qua thiên kiếp hóa thành người, thân thể cô không khác gì loài người, trong ngực tất nhiên là có trái tim yếu ớt.
Nhưng khác với loài người, bị đâm trúng ngực không thể gϊếŧ chết cô. Hơn nữa, ngay khi chiếc gai đâm vào, cô đã dùng linh lực bao bọc nó lại. Khi rút chiếc gai ra, da dẻ cô thậm chí còn không tổn thương chút nào.
Dù không bị thương nhưng Liên Họa lại vô cùng tức giận.
Cô có ý tốt tới đây, chỉ muốn hỏi anh về dị năng quang hệ, hoàn toàn không có ý định làm hại, thậm chí đã nhường nhịn rất nhiều.
Loài người lại đối xử với cô như thế này sao?!
Nhưng cô không nhận ra trời đã tối đen như mực. Thực vật có thể nhìn ban đêm nhưng loài người thì không.
Trưa nay Úc Chập vừa bị bạn thân phản bội, lại chiến đấu với tang thi, thoát khỏi đám cỏ dại, giờ tỉnh lại bên cạnh có người lạ. Anh còn không nhìn rõ đối phương là ai, không biết người này muốn gì. Trong hoàn cảnh này, bất kỳ ai cũng sẽ cảnh giác và nghi ngờ mục đích của đối phương.