Chương 8

Quý Phù nghe xong cũng không nói nhiều, lấy thêm một viên tinh hạch nữa đặt lên bàn: "Phiền cô lấy cho một cái hộp."

Đã vào đến đây, lẩu cũng đã mua, chẳng lẽ lại tiếc một viên tinh hạch mua cái hộp? Quý Phù không muốn gây thêm chuyện, nhưng trong lòng không khỏi lầm bầm: "Cái quán này đúng là "đen" từ đầu đến chân." Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trên mặt cô vẫn không lộ chút cảm xúc nào.

"Được ạ." Mai Thi cười tươi rói nhận lấy tinh hạch, xoay người lấy từ dưới quầy ra một chiếc đĩa sứ màu xanh nhạt thanh nhã. Nhìn chiếc đĩa, chính Mai Thi cũng thầm mắng thầm hệ thống trong lòng.

"Hay thật đấy! Tôi là chủ quán mà phải dùng bát gỗ, các người thì hay rồi, đĩa sứ đẹp thế này mà bán rẻ mạt, lại chẳng trang bị cho tôi một cái."

Hệ thống nghe xong liền khô khan giải thích: [Đồ sứ dễ vỡ, có thế cô mới bán được thêm nhiều chứ.]

"?"

Dù trong đầu đang tranh cãi với hệ thống, nhưng tay chân Mai Thi vẫn rất nhanh nhẹn. Cô mở nắp nồi, mùi nước dùng Oden thơm lừng lập tức tràn ngập khắp căn phòng. Bốn người trong đội dị năng chẳng còn giữ chút hình tượng nào, đồng loạt nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, như thể muốn hít hết hương vị thơm ngon đó vào bụng.

Quý Phù nhìn những xiên củ cải được vớt ra khỏi nồi, lớp thịt củ cải đã được nấu đến mức hơi trong suốt. Mai Thi gạt củ cải ra khỏi xiên, rưới thêm một muỗng nước dùng đậm đà rồi đưa cho Quý Phù.

"Còn... đũa..." Quý Phù chưa kịp nói hết câu đã thấy cô chủ quán mở miệng, lòng thầm kêu hỏng bét, quả nhiên...

"Một viên tinh hạch cấp một cho bốn đôi đũa ạ." Mai Thi cười không lộ răng, câu trả lời khiến ý định xin đũa của Quý Phù nghẹn ngay tận cổ.

"Cô..." Quý Phù trừng mắt nhìn Mai Thi. Mai Thi thì đã học được chiêu mặt dày của hệ thống, hoàn toàn ngó lơ vẻ bất mãn của khách. Một bên là hương thơm của củ cải và nước dùng cứ lởn vởn quanh chóp mũi, một bên là túi tinh hạch đang nắm chặt trong tay, cuối cùng Quý Phù vẫn phải ấm ức móc thêm một viên tinh hạch nữa đưa ra.

Nhận được bốn đôi đũa, Quý Phù mới bưng đĩa củ cải về bàn. Dưới ánh mắt mong chờ của đồng đội, cô đặt chiếc đĩa vào giữa bàn.

Vương Bách đã không chờ nổi mà vươn tay định lấy đũa, nhưng lại nghe Quý Phù nói: "Phí phụ thu cái đĩa với đũa tốn hết hai viên tinh hạch đấy."

"..." Cả nhóm không dám tin vào tai mình, ngước mắt nhìn Mai Thi đứng sau quầy rồi lại rụt cổ lại. Đội trưởng Vương Mãnh thở dài một tiếng: "Ăn trước đi đã." Chuyện khác tính sau.

Khi miếng củ cải đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, mắt ai nấy đều sáng rực lên. Vị ngọt thanh vốn có của củ cải không hề bị nước dùng Oden nhạt thanh che lấp, trái lại, do được hầm kỹ nên nó thấm đẫm nước cốt, vừa ngọt vừa tươi. Cảm giác ấm nóng lan tỏa từ thực quản xuống dạ dày, khiến cả cơ thể như được sưởi ấm giữa mùa đông mạt thế.

"Ngon quá!" Vương Bách vừa ăn vừa không ngớt lời khen ngợi: "Vừa thơm vừa ngọt, lại cực kỳ dễ ăn!"