Đang mải suy nghĩ thì cánh cửa gỗ nhỏ của cửa hàng bị đẩy ra cái "rầm", chiếc chuông gió treo bên trên vang lên những tiếng "kính coong" lanh lảnh. Mai Thi ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt cô là một gã đại hán lực lưỡng đang đứng chết trân, đôi mắt trợn ngược nhìn cô đầy ngơ ngác.
Anh ta có vẻ không tin vào thị giác của chính mình, dụi mắt liên hồi rồi lại quay ra nhìn tấm biển hiệu treo lủng lẳng bên ngoài, lẩm bẩm trong miệng: "Đây... đây thật sự là quán lẩu cay sao?"
"Đúng vậy, anh muốn dùng gì không ạ?" Mai Thi nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể, tranh thủ thời gian giới thiệu: "Quán em mới khai trương nên nguyên liệu vẫn chưa được phong phú cho lắm, có điều gì sơ suất mong anh rộng lòng thông cảm."
Vương Bách nghe xong lại càng thêm hoảng hốt. Nhìn cô chủ quán trước mặt trẻ trung phơi phới, da trắng môi hồng, xinh đẹp đến mức không chân thực, anh ta bắt đầu nghi ngờ phải chăng mình đã trúng phải thuật thôi miên của tang thi hệ tinh thần hoặc một cao thủ dị năng nào đó. Thời buổi mạt thế ăn bữa nay lo bữa mai, đào đâu ra một người phụ nữ được chăm sóc mơn mởn như đóa hoa trong l*иg kính thế này?
Hơn nữa, giữa sào huyệt tang thi mà dám mở quán lẩu? Nguồn thực phẩm lấy từ đâu? Có thực sự an toàn không? Hàng loạt nghi vấn ập đến như nước lũ khiến sự hưng phấn ban đầu tan biến sạch sành sanh. Vương Bách cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, anh ta vội vàng lùi lại mấy bước, rồi "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa lại như gặp ma.
Mai Thi và Hệ thống 666: "..."
[Hắn... hắn bị làm sao vậy?] Hệ thống có chút nghẹn lời. Rõ ràng nó cảm nhận được sự khao khát đồ ăn mãnh liệt tỏa ra từ người nọ, vậy mà tại sao kẻ đó lại bỏ chạy trối chết như thế?
"Hệ thống, ngươi đã bao giờ đọc qua "Thủy Hử" chưa?" Mai Thi dường như đã đoán được phần nào, cô thở dài tự giễu: "Chúng ta bây giờ trong mắt họ, chẳng khác nào cái tiệm đen của Tôn Nhị Nương cả."
[Ký chủ, ý cô là sao?]
"Là tiệm gian ác chuyên bán bánh bao nhân thịt người đấy!"
[...]
Bên ngoài, ba người Vương Mãnh vừa đuổi kịp đã thấy Vương Bách đứng đờ đẫn trước cửa quán với vẻ mặt vô cùng bi thương. Vương Mãnh vội vàng giữ chặt vai em trai, lo lắng hỏi: "Tiểu đệ, có chuyện gì thế? Có phục kích à?"
"Anh cả..." Một gã đại hán cao to lực lưỡng như Vương Bách mà lúc này giọng lại nghẹn ngào, mắt đỏ hoe như sắp khóc: "Em... em xin lỗi mọi người!"
"Cái gì?" Vương Mãnh ngơ ngác hoàn toàn.
Vương Bách gào lên trong đau đớn: "Em sai rồi! Em không nên vì cái mồm mà tùy tiện xông vào. Kết quả là trúng bẫy của tang thi rồi, giờ lại còn kéo theo mọi người chết chùm nữa! Phen này chúng ta xong đời rồi anh ơi!"
Nghe đến hai chữ "bẫy tang thi", Hạ Bạch và Quý Phù lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, ánh mắt sắc lẹm rà soát khắp xung quanh nhưng tuyệt nhiên không thấy điều gì bất thường. Sau khi nhận được tín hiệu "an toàn" từ đồng đội, Vương Mãnh mới khẽ thở phào, quay sang gặng hỏi đứa em trai đang hồn siêu phách lạc.