"Sao khu này cảm giác ít tang thi thế nhỉ?" Vương Bách thắc mắc. Mấy ngày trước đi đâu cũng thấy tang thi lớp lớp kéo đến, sao hôm nay lại thấy... có gì đó sai sai?
Hạ Bạch nhìn vào những xác tang thi xung quanh, đẩy gọng kính nói: "Những cái xác này đều bị cháy đen, dường như bị sét đánh." Không cần nói cũng biết, trong số những người họ quen, chỉ có Minh Dịch là dị năng giả hệ lôi.
"Hay là... chúng ta đi thêm vài con phố nữa?" Vương Bách ngập ngừng hỏi: "Nếu không thì tiền lẩu cay..."
Nhắc đến lẩu cay, cả nhóm đều hiểu rõ lợi ích của nó nên cùng nhìn chối chết về phía Vương Mãnh. Bị mấy cái nhìn chằm chằm, mặt già của Vương Mãnh ửng đỏ, ho khan một tiếng nói: "Vậy đi thêm hai con phố nữa thôi, không được đi xa hơn. Lát nữa còn phải về nghỉ ngơi hồi sức để còn cùng đội Thao Thiết quay lại khu vực hôm qua chúng ta đã thám thính."
Nhóm Minh Dịch lên đường rời đi vào buổi chiều. Tuy nhiên trước khi đi, Minh Dịch lại riêng lẻ chạy tới, gọi một bát lẩu cay thật lớn định đóng gói mang theo. Mai Thi đối với hành vi này tỏ vẻ nghi hoặc, trong tiệm dùng loại bát sứ xanh không có nắp đậy thế này, làm sao mà đóng gói mang đi được?
Thấy Mai Thi nhìn bát lẩu đầy ắp nước dùng với ánh mắt khó hiểu, Minh Dịch lập tức hiểu ý. Bị đôi mắt to tròn long lanh của cô chằm chằm nhìn vào, lòng anh bỗng ngứa ngáy, muốn nhân tiện phô diễn một tay trước mặt cô.
Thế là, anh cầm bát lẩu cay định thu vào không gian...
Mai Thi và Minh Dịch: "..."
Mai Thi tận mắt thấy nước dùng trong bát không cẩn thận hắt thẳng lên áo gió của Minh Dịch, để lại một vết ố lớn trước ngực. Đối phương thì đờ người ra, nhìn chằm chằm vào cái bát trong tay như thể muốn nhìn xuyên qua nó một cái lỗ.
"Khụ..." Minh Dịch không quá tin vào thực tại, ánh mắt hơi lóe lên, không cam lòng lại thử thu vào không gian một lần nữa.
Mai Thi và Minh Dịch: "..." Nước canh trên quần áo lại càng nhiều thêm.
[Ký chủ, anh ta hình như có dị năng hệ không gian.]
Hệ thống nhắc nhở đúng lúc: [Trong tiệm cấm sử dụng dị năng.]
Mai Thi lúc này mới phản ứng lại, nhìn khuôn mặt có chút sượng trân của Minh Dịch, vội vàng nói: "Cái đó... trong tiệm cấm sử dụng dị năng."
Minh Dịch, người vừa nãy còn đang hoài nghi không biết không gian của mình có phải đã đầy hay không, vừa nghe Mai Thi nói vậy mới sực nhớ ra. Mấy ngày nay mọi người ở trong tiệm đều ăn uống rất hòa thuận, chưa ai từng sử dụng dị năng nên anh không phát hiện ra. Nhìn vẻ mặt quẫn bách của Mai Thi, chính anh cũng thấy vô cùng xấu hổ, vì vậy chỉ đành căng mặt gật đầu rồi quay người đi ra ngoài.
Sau khi Minh Dịch rời khỏi tiệm, Mai Thi "phì" một tiếng rồi bật cười nắc nẻ.
"Trời ạ, anh ấy dễ thương quá đi." Nhìn Mai Thi ôm mặt mê trai, hệ thống cũng chẳng buồn nói gì thêm. Nó là một trí tuệ nhân tạo nên không phải chuyện gì cũng biết, nhất là vấn đề nam nữ... nó cạn lời. Nó vẫn ghi nhớ lời dạy bảo ân cần của các hệ thống tiền bối:
"Đừng bao giờ bàn luận về vấn đề tình cảm của Ký chủ."