Chương 29

"Được rồi, chờ tôi một chút."

Mai Thi đứng dậy nhận lấy bát và tinh hạch từ tay Minh Dịch. Minh Dịch dường như cũng nhận ra mình làm phiền cô ăn sáng nên giọng điệu có chút ngại ngùng: "Ngại quá, làm phiền cô ăn sáng rồi."

"Không sao, không sao đâu!" Mai Thi xua tay. Quả nhiên người đẹp trai làm gì cũng dễ được tha thứ. Cô liếc nhìn vành tai có chút ửng đỏ của Minh Dịch, thầm cười trộm trong lúc xếp các xiên đồ ăn, thuận miệng bắt chuyện: "Đồng đội của anh đâu cả rồi?"

"Họ vẫn còn đang nghỉ ngơi." Minh Dịch nghĩ đến việc các đồng đội khác đang giúp nhóm Vương Mãnh thu xếp chỗ ở mới nên không nói ra. Anh sợ cô hiểu lầm mình là kẻ lười biếng, bỏ mặc anh em để đi ăn mảnh (Chẳng lẽ không phải sao?).

"À... thì ra là thế." Sau khi thả đồ ăn của Minh Dịch vào nồi, Mai Thi liền lấy phần của mình vừa chín tới đổ lên trên bát mì Dương Xuân. Làn khói nóng hổi bốc lên khiến cổ họng Minh Dịch khẽ chuyển động.

"Khi nào thì cô... có thể bán loại mì đó, cái loại mì cô đang ăn ấy..." Minh Dịch rốt cuộc không nhịn được mà hỏi. Câu này làm Mai Thi hơi khó trả lời, hệ thống khi nào giải khóa nguyên liệu gì cô thực sự không rõ. Cô nhìn vào hàng lông mi dài và dày đang khẽ rung động của anh, cảm giác như một chiếc bàn chải nhỏ đang cào vào tim mình.

"Hệ thống! Mì sợi! Loại mì làm từ lúa mạch này chừng nào mới giải khóa?!" Mai Thi bề ngoài cười hì hì nhưng bên trong đã sớm gào thét. Hệ thống khinh bỉ vị Ký chủ mê trai này vô số lần rồi mới trả lời: [Sau khi cửa hàng lên cấp 2, cô có thể vào thương thành dùng tinh hạch để mua.]

"Chắc là phải chờ thêm một thời gian nữa rồi." Mai Thi làm vẻ mặt đau khổ. Cô cũng khổ tâm lắm chứ, nhiệm vụ bán 2000 xiên lẩu cay, chỉ dựa vào mấy người này thì biết bao giờ mới xong.

"Đợi lần sau anh đi làm nhiệm vụ, nhớ giới thiệu thêm khách cho tôi. Người đông thì mì sợi sẽ có sớm thôi." Mai Thi chợt nhận ra mình đúng là thiên tài, hiện tại ít người không quan trọng, cứ lôi kéo thêm khách là được! Ở cái thời mạt thế này, lẩu cay của cô là độc quyền, hơn nữa theo lời hệ thống thì nó còn có lợi cho dị năng giả, lo gì không thăng cấp được.

Minh Dịch nghe xong khẽ gật đầu, nhưng xoay người lại nghĩ: mình cũng chẳng quen biết mấy người, lời giới thiệu của mình liệu có ai nghe không nhỉ? Đây đúng là một vấn đề cần cân nhắc kỹ.

Chuyển cảnh sang phía khác, Lư Khắc đang giúp nhóm Vương Mãnh quay lại nơi đóng quân cũ để thu dọn đồ đạc lên xe bán tải chuyển về khu phố đi bộ. Sau một buổi tối tâm sự thâm tình với Lư Khắc lúc trực đêm, Vương Mãnh cuối cùng đã thành công "ôm đùi", cả nhóm chính thức chuyển lên ở tầng hai của căn lữ quán nhỏ.

Sau đó, vì vấn đề khan hiếm tinh hạch và thể trạng các thành viên chưa phải tốt nhất, khi thấy ba người nhóm Lư Khắc đã kéo nhau đi ăn lẩu cay, nhóm bốn người Vương Mãnh đành lủi thủi đi sang các con phố lân cận để dọn dẹp tang thi.