Chương 22

Lần này tiểu đội họ tiến sâu vào nội thành một chút liền gặp phải mấy chục con tang thi cấp một trở lên vây công, thậm chí còn có một con tang thi cấp bốn cầm đầu. Cả bốn người chiến đấu kịch liệt và đều bị thương ở các mức độ khác nhau.

Trong số đó, Quý Phù – dị năng giả hệ tốc độ là người bị thương nặng nhất. Hai ống tay áo màu tím nhạt ban đầu hiện giờ đã hoàn toàn nhuộm thành màu đỏ thẫm. Vì thường xuyên phối hợp với Hạ Bạch, Quý Phù phải bù đắp việc Hạ Bạch không thể di chuyển linh hoạt khi đang điều khiển kim loại, cô luôn là người ôm Hạ Bạch chạy, nên trong chiến đấu cô cũng là người dễ bị tấn công nhất.

Cũng may, khả năng kháng nhiễm virus tang thi của dị năng giả cao hơn nhiều so với người thường, trừ khi gặp phải tang thi cùng cấp hoặc cao cấp hơn mới có nguy cơ bị biến đổi hoặc tử vong. Lần này dù có tang thi cấp bốn xuất hiện nhưng cả đội vẫn an toàn không bị nhiễm bệnh.

Chỉ có điều vết thương chảy máu này cũng rất đáng ngại. Sau trận chiến, cả đội quyết định giữ lại tinh hạch cấp ba, còn lại đưa hết cho Mai Thi để tự thưởng cho mình một bữa thịnh soạn.

Vương Mãnh nói xong liền cùng mọi người chọn chỗ ngồi quen thuộc bên cửa sổ. Nhờ dị năng tăng trưởng nên thể chất họ được tăng cường, vết thương không đe dọa đến tính mạng nhưng vì virus tang thi không được rửa sạch kịp thời nên việc hồi phục sẽ tốn chút công sức. Thứ họ thiếu nhất lúc này là nước sạch.

"Làm sao bây giờ? Không thể dùng hết nước uống mang theo vào việc rửa vết thương được." Hạ Bạch lo lắng nhìn Quý Phù đang tái nhợt, rồi quay sang Vương Mãnh: "Trưa nay chúng ta gặp tiểu đội Thao Thiết, đội phó của họ là dị năng giả hệ thủy, nếu có thể gặp lại anh ta..."

"Ừ, anh biết, mấu chốt là họ ở đâu thì hiện giờ chúng ta không biết." Vương Mãnh gật đầu. Ra ngoài mạt thế đều là con người với nhau, cung cấp chút nước sạch, dù có phải dùng tinh hạch để đổi thì chắc đối phương cũng không từ chối, chỉ là làm sao để tìm được người... Đây mới là vấn đề nan giải.

Mai Thi chuẩn bị xong đồ ăn, lần này cô đặt vào một chiếc bát lớn, đầy ắp củ cải, rong biển cuộn và vài xiên cá đậu hũ hòa cùng nước dùng thơm nức nhìn vô cùng hấp dẫn. Cô còn chuẩn bị bốn bát nhỏ khoai tây phấn, định gọi họ tự ra lấy nhưng nghĩ lại họ vừa ác chiến xong, Mai Thi bèn đích thân bưng ra.

Dù vậy, trong đầu cô vẫn oán trách hệ thống: [Tôi thấy mình cần một nhân viên cửa hàng rồi đấy.]

[Cửa hàng cấp một chưa xứng đáng có nhân viên đâu.] Hệ thống trả lời rất phũ phàng: [Ký chủ, còn phải cố gắng nhiều nha.]

Mai Thi không thèm để ý đến hệ thống nữa. Khi bưng đồ ăn tới, cô tình cờ nghe được họ nói về vấn đề nước sạch, liền tiện miệng nhắc một câu: "Cửa hàng có thể cung cấp nước máy."

"Cô nói thật sao?" Ánh mắt Hạ Bạch sáng lên, cả nhóm đều nhìn về phía Mai Thi.

Mai Thi gật đầu, nhưng không quên nhắc nhở: "Nhưng nó không được sạch hoàn toàn như các anh nói đâu, cần phải đun sôi mới có thể uống hoặc rửa vết thương."