Chương 2: Vậy tôi lấy gì mà ăn?

Càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, Mai Thi tiện tay cầm muôi vớt ngay một xiên củ cải trắng từ nồi nước dùng đang sôi sùng sục, thản nhiên ngồi nhấm nháp.

[Cảnh báo! Ký chủ nghiêm cấm hành vi tự ý tiêu thụ hàng hóa dành để kinh doanh!]

Tiếng điện tử khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu Mai Thi. Suốt mấy ngày qua, điệp khúc này cô nghe đến mòn cả tai.

Cô bình tĩnh gỡ miếng củ cải cuối cùng vào bát, chậm rãi nhai kỹ rồi mới thủng thỉnh đáp lại: "Tôi là chủ tiệm, tôi bảo xiên này để bán thì nó là hàng hóa, tôi bảo để mình ăn thì nó là đồ lót dạ của tôi. Có vấn đề gì sao?"

[Cô... cái này rõ ràng là phần chuẩn bị cho khách nhân mà!]

"Vậy tôi lấy gì mà bỏ bụng đây?"

[Ký chủ có thể dùng thực phẩm dành riêng cho nhân viên trong tiệm.]

"Thì đây chính là đồ ăn trong tiệm còn gì nữa."

[...]

Hệ thống 666 dù sao cũng chỉ là một trí tuệ nhân tạo. Nó thừa biết logic của Mai Thi có lỗ hổng to đùng, nhưng nhất thời lại chẳng thể tìm được lời lẽ nào để phản bác.

[Mỗi ngày hệ thống đều cung cấp khẩu phần ăn riêng... Hiện tại vẫn chưa đến giờ dùng bữa.]

"Nhưng tôi đói." Mai Thi vờ lộ ra vẻ mặt ủy khuất, giọng điệu sướt mướt: "Cứ thử nghĩ mà xem, tôi phận gái dặm trường, một thân một mình nơi đất khách quê người. Bên ngoài thì toàn lũ quái vật ăn tươi nuốt sống, ngày nào tôi cũng phải sống trong sợ hãi tột cùng. Mà hễ cứ sợ là cái bụng tôi lại biểu tình. Nhỡ đâu lẩu cay chưa bán được đồng nào mà chủ tiệm đã chết đói vì sầu muộn thì sao?"

[...]

"Với lại, bảo là bán lẩu cay mà nhìn xem, rõ ràng đây là lẩu Oden thanh đạm, chẳng thấy lấy một chút váng ớt nào, ăn nhạt nhẽo chết đi được."

Mai Thi vừa chê bai vừa nhanh tay lấy một củ cải trắng mập mạp từ tủ thực phẩm chuyên dụng, thuần thục rửa sạch, cắt khối rồi xâu vào xiên, thả lại vào nồi nước dùng.

[Đây cũng là một loại lẩu cay. Chờ ký chủ bán được hàng, tích lũy đủ điểm tích phân để đổi các loại nước dùng cao cấp hơn thì sẽ có vị cay nồng như ý.] Hệ thống tận tình giải thích: [Ở thời đại của chúng tôi, đây là món ăn vô cùng thịnh hành.]

"Ờ."

Một tiếng đáp ngắn gọn nhưng đầy vẻ hờ hững khiến hệ thống tắt hẳn hứng thú nói tiếp. Nó thầm cảm thán không hiểu duyên nợ thế nào mà lại trói định với cô nàng này. Trong khi người ta thường bảo ký chủ phải là những nàng tiểu tiên nữ xinh đẹp, thiện lương lại khéo léo, thì ngoài cái nhan sắc thanh tú ra, Mai Thi dường như chẳng vớt vát được thêm điểm nào khác.

Đã ba ngày trôi qua mà cửa tiệm vẫn chưa bán nổi một xiên, trái lại, số lượng thực phẩm "hao hụt" vào bụng ký chủ thì không hề ít. Hệ thống 666 lại lên tiếng giục giã: [Cô phải có chí khí lên chứ, mau nghĩ cách gì đó để thu hút khách nhân đi!]

"Này hệ thống." Mai Thi thở dài: "Tôi chỉ là một người bình thường. Ở cái thế giới này, chỉ có dị năng giả mới đủ sức đối đầu với tang thi, còn tôi chỉ cần bước chân ra khỏi cửa là xác định xong đời. Cả con phố này ngoài lũ thây ma vật vờ thì không lấy một bóng người, tôi có thể dùng cách gì cơ chứ?"

Hệ thống im lặng. Quả thật, việc đặt cửa hàng tại vị trí này là một lỗi tính toán nghiêm trọng của nó.