Họ ngẩng đầu lên liền thấy lão đại Minh Dịch đang xách một chiếc túi quà tặng bằng giấy không biết lấy từ trung tâm thương mại nào, vết máu lờ mờ vẫn còn rỉ ra từ đáy túi.
Thấy Minh Dịch định đặt thẳng cái túi đó lên quầy, giây tiếp theo sắc mặt Mai Thi lập tức thay đổi.
"Dừng lại! Bẩn chết đi được!" Mai Thi mày liễu dựng ngược. Nhìn động tác của Minh Dịch là cô biết bên trong đựng tinh hạch, nhưng hai ngày nay chưa có ai đưa tinh hạch bẩn thế này cả. Vết máu và mảnh vụn óc còn chưa được lau sạch? Thứ này có cần phải "tươi sống" thế đâu chứ? "Anh không thể rửa sạch rồi mới mang vào sao?"
"Không có nước..." Minh Dịch thấy mình bị ghét bỏ thì lộ vẻ ấm ức. Anh có bệnh sạch sẽ rất nặng, nên bình thường nếu tinh hạch quá bẩn anh sẽ tuyệt đối không nhặt. Số tinh hạch này là do anh tìm được mấy lớp găng tay trong trung tâm thương mại l*иg vào nhau mới chịu đi nhặt đấy.
Tuy nhiên, câu trả lời này rõ ràng không làm Mai Thi hài lòng. Cô bước ra từ sau quầy, đứng trước mặt Minh Dịch, hầm hầm kéo tay áo anh lôi ra cửa. Ở góc tường bên ngoài cửa hàng có một vòi nước, Mai Thi cúi người vặn vòi rồi quay sang nhìn Minh Dịch: "Anh lại đây rửa sạch đống này rồi hãy vào."
Nói xong, cô quay lưng đi thẳng vào tiệm.
Minh Dịch nhìn theo bóng lưng Mai Thi, rồi lại nhìn vào chỗ tay áo vừa bị bàn tay trắng trẻo của cô nắm lấy, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nhưng chỉ một giây sau, anh ngoan ngoãn ngồi xổm xuống rửa sạch đống tinh hạch vừa nhặt được.
Ba người đồng đội chứng kiến cảnh tượng này chỉ biết thốt lên "Bà chủ đỉnh thật!". Họ quá hiểu tính Minh Dịch, anh rất khó gần, ai dám chạm vào anh dù là nam hay nữ đều sẽ bị một đạo sấm sét hỏi thăm ngay lập tức. Vậy mà giờ đây anh lại im lặng chịu trận.
Khi Minh Dịch quay lại, chiếc túi bẩn thỉu đã biến mất, trên tay anh là những viên tinh hạch sạch sẽ vừa đủ để gọi món. Anh đưa cho Mai Thi rồi nói: "Lấy cho tôi theo đề cử trên bảng đen. Lúc sáng tôi để quên bát ở đây, nếu còn thì dùng tiếp, không thì tôi trả thêm phí hộp cơm."
"Không cần, tôi rửa sạch cho anh rồi, vẫn còn đây. Lần này ăn xong nhớ mang đi, nếu cảm thấy mỡ quá thì tôi cho ít nước rửa chén, tự ra ngoài mà rửa." Giọng nói ôn nhu của Mai Thi khiến Minh Dịch cảm thấy cực kỳ vui vẻ.
"Đúng rồi, ba người kia nói là đồng đội của anh đấy." Theo ngón tay của Mai Thi, Minh Dịch nhìn về phía các đồng đội đã vài ngày không gặp, không nói câu nào.
"Lão đại!" Vương Hạo là người đầu tiên cười hì hì chào hỏi. Lý Phỉ Phỉ thấy mặt Minh Dịch không có vẻ gì là giận dữ cũng thầm thở phào. Còn Lư Khắc...