"Không được đâu. Tính từ lúc bước vào tiệm, thời gian tiêu phí của mỗi người không được quá một tiếng, muốn vào lại tiệm phải chờ sau ba tiếng nữa." Minh Dịch đứng ở cửa đương nhiên cũng nghe thấy lời của Mai Thi.
Vốn dĩ Minh Dịch vừa đi được vài bước mới nhớ ra mình chưa mang chiếc bát vừa mua ra ngoài, định bụng quay lại lấy vì dù sao nó cũng khá đẹp. Kết quả anh phát hiện mình thế nào cũng không vào được, mỗi lần tới gần cửa là có một luồng lực vô hình đẩy ra. Thật là... thú vị.
Nghe Mai Thi trả lời xong, anh mới nhận ra trong vòng ba tiếng tới mình chắc chắn không vào được rồi. Minh Dịch nheo mắt, tính toán đi đâu đó diệt vài con tang thi cho khuây khỏa rồi quay lại ăn trưa. Đến lúc đó nếu chiếc bát vẫn còn thì dùng tiếp, không thì mua cái mới, hy vọng bát nhà cô vẫn đẹp như trước.
Nghĩ đoạn, Minh Dịch đút tay vào túi quần, dứt khoát rời đi. Nhóm bốn người thấy Minh Dịch đi khuất mới thực sự thả lỏng, bắt đầu ăn uống thỏa thích.
"Bà chủ, cho thêm bốn xiên rong biển nữa!" Tâm trạng thoải mái thì ăn uống cũng ngon hơn hẳn.
"Manh mối đứt rồi." Một người đàn ông đeo kính gọng vàng, có đôi mắt hồ ly đi đến bên xác một con tang thi bị nổ đầu. Nhìn vào đống óc đen ngòm có viên tinh hạch đang lấp lánh, đầu ngón tay anh ta chảy ra một dòng nước sạch, rửa sạch viên tinh hạch rồi cầm lên, trầm giọng nói với những người đi sau: "Từ đây trở đi không thấy con tang thi nào bị nổ đầu mà còn sót lại tinh hạch nữa."
Một người phụ nữ khác với mái tóc hơi ánh đỏ, dung mạo diễm lệ, dáng người nóng bỏng tiến lên nhìn xác tang thi rồi liếc xung quanh, giữa mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: "Lão đại đang làm gì không biết? Thành phố S lớn thế này, nói đi là đi, vạn nhất... Xùy! Chúng ta lại chẳng tìm thấy dấu vết gì."
Một người đàn ông da ngăm đen, mặt chữ điền cũng bước tới, xua tay như muốn trấn an cô nàng tóc đỏ: "Lão đại sẽ không không để lại manh mối đâu. Dù không tìm thấy tinh hạch sót lại, nhưng với lôi hệ dị năng của anh ấy, con tang thi nào bị đánh mà chẳng cháy sém?"
"Hơn nữa... lần này đến thành phố S không chỉ có đội mình, còn có các đội khác nữa. Nhỡ đâu họ thấy xác tang thi rồi hôi của thì sao, đúng không đội phó Lư?" Nói đoạn, người đàn ông mặt chữ điền nháy mắt với Lư Khắc.
Lư Khắc gật đầu, quay sang nhìn cô gái: "Vương Hạo nói đúng đấy. Lý Phỉ Phỉ, cô bớt hỏa lại đi, vốn dĩ đã là dị năng hệ hỏa, lại còn hay nổi nóng, cô định..."
"Làm sao hả!" Lý Phỉ Phỉ nổi đóa, mày liễu dựng ngược trừng mắt nhìn hai gã đàn ông trong đội khiến Lư Khắc và Vương Hạo im bặt không dám ho một tiếng.
Đúng lúc này...
"A ha ha ha, đại ca, sao lại có đứa ngốc đến mức gϊếŧ tang thi mà không lấy tinh hạch nhỉ, ha ha ha."
"Chú mày im đi! Chuyện này có gì mà phải la lối om sòm?" Một đoạn đối thoại lọt vào tai ba người nhóm Lư Khắc, khiến họ nhất thời méo mặt.