Hạ Bạch và Quý Phù liếc nhau. Quý Phù lặng lẽ cất mấy cái mâm vào bao tải. Với cô, mấy cái hộp cơm này phải bảo quản cho tốt vì chúng tốn không ít tinh hạch.
"Ngươi điện giật ta tỉnh chỉ để đón không khí thôi à?" Khi Mai Thi mở cửa tiệm mà chẳng thấy bóng dáng ai, cô vừa giận vừa buồn ngủ.
[Ai bảo cô cứ lề mề?] Hệ thống 666 từ chối nhận lỗi.
Mai Thi đứng ở cửa ngáp một cái dài, lập tức quay vào trong, gục mặt xuống quầy ngủ nướng tiếp. Khi tiếng chuông đón khách vang lên, cô vẫn còn đang chìm trong giấc nồng.
[Ký chủ, khách đến rồi.]
[Ký chủ?]
[Ký chủ! Còn không dậy là tôi điện giật cô đấy!]
"Ưʍ... Hả?"
Mai Thi vừa tỉnh dậy liền thấy một thân hình cao lớn đứng ngược sáng ngay trước mặt. Khi dụi mắt nhìn rõ người tới, cô hoàn toàn bị diện mạo của Minh Dịch làm cho sững sờ. Đôi lông mày kiếm, gương mặt tuấn tú phi thường vượt xa mọi từ ngữ hình dung.
"Hoan... hoan nghênh quang lâm!" Mai Thi tỉnh hẳn, vội vàng đứng dậy. Nhưng với chiều cao 1m70, cô chỉ nhìn thấy cằm của Minh Dịch, đủ biết anh ta cao thế nào.
"Lẩu cay?" Giọng nói trầm thấp của Minh Dịch khiến Mai Thi cảm thấy tê tê dại dại.
"Vâng... lẩu cay... Anh muốn dùng gì?"
Minh Dịch khẽ cười, tiếng cười khiến tai Mai Thi đỏ bừng: "Cho tôi một phần mì Udon, thêm một xiên củ cải là được."
"Được ạ. À, tiệm không cung cấp hộp cơm miễn phí, mỗi hộp cơm giá một tinh hạch cấp một. Ăn xong, cái hộp đó sẽ thuộc về anh." Mai Thi nhìn chằm chằm Minh Dịch, sợ cái giá này làm anh chạy mất.
[Hệ thống? Tôi có nên giảm giá chút không?] Mai Thi hỏi trong đầu, mắt vẫn không rời khỏi Minh Dịch.
Tuy nhiên, Minh Dịch chỉ nhướng mày, không phản đối. Anh lấy ra tinh hạch rồi tìm một chiếc bàn ngồi xuống chờ đợi.
Hệ thống 666 nói: [Anh ta đâu có thiếu tiền.]
[Nhưng người ta đẹp trai vậy mà!] Mai Thi gắp thêm hai miếng củ cải nữa đặt lên bát mì của Minh Dịch.
Lần này, Hệ thống 666 lại dán thêm một cái nhãn mới cho Ký chủ — "Trọng sắc khinh lợi".
Minh Dịch nhìn chiếc bát sứ trắng muốt tinh xảo, trong một thời gian ngắn không biết là nên hâm mộ sợi mì Udon bên trong, hay hâm mộ việc ở cái thời đại này mà vẫn còn chiếc bát sạch đẹp đựng đầy thức ăn như thế.
Sợi mì Udon thấm đẫm nước sốt, bên trên phủ một lớp củ cải trắng hơi trong suốt cùng hành lá xanh tươi mơn mởn, lập tức khiến tâm trạng vốn đang sa sút của Minh Dịch khởi sắc hơn đôi chút. Đợi đến khi miếng mì đầu tiên vào miệng, mọi bực bội trước đó của anh đều tan biến sạch sành sanh. Nhìn đôi lông mày khẽ nhướn lên là biết anh đang thực sự hài lòng.
Dường như lần này rời đội bỏ đi cũng không phải là ý tồi?
Lúc này, Mai Thi đang gục mặt xuống quầy nhìn theo bóng lưng Minh Dịch mà thẩn thơ. Cô thầm cảm thán trong đầu với hệ thống: "A, quả nhiên cái thời nào cũng không thiếu trai đẹp. Tiếc quá."