[Ký chủ, cô mau dậy đi! Lại một ngày mới tràn đầy năng lượng rồi nè!] Hệ thống 666 bỗng nhiên bỏ đi giọng điện tử lạnh lùng, thay vào đó là giọng trẻ con nũng nịu đến quái dị, thành công làm Mai Thi đang đắm chìm trong mộng đẹp phải giật mình tỉnh giấc.
"Tê..." Mai Thi ngồi dậy, xoa xoa thái dương, nhìn thời gian — 7 giờ rưỡi. Cô tức khắc trợn mắt: "Sớm thế này cơ à?"
[Ký chủ, không còn sớm đâu, 8 giờ rưỡi là phải mở cửa rồi.]
"Chẳng phải vẫn còn một tiếng nữa sao?"
[Bữa sáng hệ thống cấp phát đã tới rồi, cô không ăn à?] Hệ thống 666 dùng đồ ăn để nhắc nhở. Mai Thi lập tức ngã nhào lại xuống giường, vẫy vẫy tay bảo: "8 giờ 10 phút hãy gọi tôi. Tối qua xem tiểu thuyết hăng quá nên ngủ muộn..."
[...] Hệ thống 666 không muốn nói chuyện nữa. Thông qua camera giám sát của cửa hàng, nó phát hiện bốn người ăn lẩu hôm qua đã ngồi xổm đợi sẵn ở cửa rồi.
Nhìn lại Mai Thi đang cuộn tròn trên giường, Hệ thống 666 nở một nụ cười không tồn tại: [Khách đã đến tận cửa rồi, làm ông chủ sao có thể ngủ nướng được chứ!]
"A!" Mai Thi định ngủ tiếp thì đột nhiên một luồng điện tê dại lan khắp cơ thể. Cô bị điện giật.
"Ngươi có bệnh à?" Mai Thi với mái tóc bù xù như tổ quạ, bật dậy khỏi giường bằng một cú "cá chép lộn mình". Nhưng giây tiếp theo: [Ký chủ lăng mạ hệ thống, trừng phạt điện giật!] Thế là Mai Thi lại bị giật thêm một hồi, nằm bẹp trên giường như một con cá muối mất hết ước mơ.
Chuyển cảnh sang nhóm bốn người Vương Mãnh. Đêm qua vì hưng phấn không ngủ được, vừa hửng sáng họ đã ra ngoài quét sạch đám tang thi xung quanh rồi lập tức chạy đến đây, không ngờ quán vẫn chưa mở cửa.
"A... Sao bà chủ vẫn chưa mở cửa nhỉ? Hôm nay tôi nhất định phải ăn mì Udon, tôi đã đặc biệt xử gọn hai con tang thi cấp hai rồi đấy." Vương Bách u oán nhìn cánh cửa gỗ nhỏ đang ngăn cách mình với mỹ thực. Quỷ mới biết lúc nãy anh ta gõ cửa hơi mạnh tay liền bị một luồng điện giật cho tê tái.
"Bà chủ dậy rồi, sắp mở cửa rồi đấy." Hạ Bạch quan sát qua cửa sổ, thấy sắc mặt Mai Thi không được tốt lắm bước ra từ sau quầy. Cô cúi người rồi đứng dậy, trên tay cầm hai cái màn thầu trắng tinh và bát cháo kê vàng ươm bốc khói nghi ngút.
Hạ Bạch lặng lẽ dời mắt đi, anh ta cảm thấy nếu nhìn thêm mình sẽ không kiềm chế được mất. Tuy nhiên, Vương Bách thì khác, anh ta dán chặt mặt vào kính, mắt nhìn chòng chọc không rời.
"Màn thầu! Nhìn là biết dai ngon rồi." Vương Bách không ăn được nhưng cái miệng vẫn không ngừng bình phẩm.
Ở trong tiệm, Mai Thi chú ý đến ánh mắt nóng rực của Vương Bách. Bị nhìn chằm chằm lúc ăn đúng là ngại ngùng, cô dứt khoát bê bát cháo về phòng mình thưởng thức.
"Bà chủ lại vào trong rồi!" Vương Bách rêи ɾỉ. Vương Mãnh thật sự nhìn không nổi nữa, trực tiếp đá vào mông cậu em: "Đi đi! Cái đức hạnh gì thế không biết. Nếu chưa mở cửa thì lát nữa quay lại sau."