Chương 11

[Ăn nhiều thì đúng là sẽ như thế đấy.]

"?" Mai Thi trợn tròn đôi mắt đẹp, vẻ mặt đầy ngơ ngác hỏi: "Vậy sao tôi ăn suốt mà chẳng thấy cảm giác gì?"

[Làm chủ quán rồi Ký chủ còn muốn thế nào nữa?] Hệ thống tự hào đáp: [Trong quán này, chủ quán là lớn nhất, không ai có thể làm hại được cô. Cô và quán lẩu là đồng sinh cộng tử, quán thăng cấp thì cô thăng cấp, quán phi thăng thì cô cũng phi thăng theo.]

"Tôi cảm ơn nhé. Thế nói cho tôi biết, cái quán lẩu này còn bao lâu nữa thì được thăng cấp lần đầu?"

[Ký chủ cần bán được 2000 phần lẩu Oden.]

Mai Thi liếc nhìn con số "40/2000" bé xíu trên giao diện hệ thống, tức khắc cảm thấy mệt tim, chẳng còn thiết tha gì nữa.

Tại nơi trú ẩn của đội Vương Mãnh...

Nhóm của Vương Mãnh đã dọn dẹp xong một căn nhà hai tầng để nghỉ chân qua đêm. Nhắc đến việc hôm nay đã lỡ ăn sạch hết số tinh hạch cấp một, chỉ còn lại vài viên cấp hai và cấp ba, ai nấy đều cảm thấy khóc không ra nước mắt. Họ thầm mắng bản thân sao lúc đó lại bị mấy miếng củ cải làm cho mờ mắt đến thế.

"Thế là tối nay đến tinh hạch để tu luyện cũng chẳng còn." Hạ Bạch ngồi trên ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần. "Thôi, nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai không được phép để chuyện này lặp lại nữa..."

Lời còn chưa dứt, mọi người đều đã hiểu ý. Thế nhưng, khi cả đội bắt đầu nhập định để nghỉ ngơi, Vương Bách là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường.

"Ơ?" Vương Bách kinh ngạc mở bừng mắt ra, rồi lại nhắm lại cảm nhận kỹ một lần nữa, sau đó thốt lên: "Nguồn dị năng của em... hình như vừa tăng lên một chút?"

"Tôi cũng vậy!" Ba người còn lại đồng thanh kêu lên.

Họ phát hiện nguồn dị năng của mình đã có sự biến đổi. Tình huống này là sao đây? Cả bốn người đều ngơ ngác.

"Không lẽ là do mấy xiên lẩu cay đó sao?" Quý Phù suy nghĩ hồi lâu rồi đưa ra một nhận định nghe có vẻ vô lý nhưng chẳng ai có thể phủ nhận.

Bốn người đưa mắt nhìn nhau, lặng người dưới ánh trăng trắng bệch ngoài cửa sổ.

Tại quán lẩu Tiểu Thi...

"Này, ngươi tải ít truyện tiểu thuyết vào điện thoại cho tôi thì chết à?" Mai Thi cầm cái điện thoại không có mạng, cũng chẳng có trò chơi gì, đành phải quay sang vòi vĩnh hệ thống.

[Cái này không đúng quy định.]

"Quy định nào viết thế?"

[Không có chỗ nào viết cả, nhưng làm vậy là không đúng.] Hệ thống 666 cảm thấy bộ vi xử lý của mình bắt đầu nóng lên. Đây là lần đầu tiên nó liên kết với ký chủ, sao lại gặp phải người khó chiều đến thế này?

"Không có thì thôi vậy. Một hệ thống công nghệ cao đến từ tương lai mà lại không có nổi một quyển tiểu thuyết, ngươi không thấy hổ thẹn với danh tiếng của mình sao?"

Mai Thi nói câu nào là đâm trúng tim đen câu đó. Hệ thống 666 tội nghiệp chỉ biết lí nhí: [Nhưng tôi thực sự không có mà...]

"Thì ngươi tải về đi! Tôi không có mạng chứ ngươi có mà, đúng không?" Mai Thi bắt đầu dụ dỗ cái hệ thống đơn thuần này. "Tải nhiều vào, ngươi cũng có thể đọc để học hỏi thêm, chứ ngày nào cũng chỉ có hai đứa mình nói chuyện với nhau, không thấy chán à?"

[Ờ... được rồi...]