Chương 33

Tạ Yến mò mẫm khắp cả lãnh cung, tìm hơn một canh giờ cũng chẳng thấy bóng Không Đầu Óc đâu. Hai cái đùi gà cậu mang theo cũng chẳng còn thơm nữa. Không Đầu Óc chẳng lẽ… sẽ không bao giờ tới nữa sao?

Cậu cau mày trở lại chỗ cũ, ngồi bệt sau núi giả, nơi mà hôm qua từng gặp Không Đầu Óc rồi thở dài một hơi.

Đúng lúc ấy, bên tay phải bỗng vang lên tiếng động khe khẽ. Tạ Yến sững người, theo bản năng cảnh giác, nhưng vừa quay đầu thì lập tức bắt gặp đôi mắt thú quen thuộc đang nhìn mình, con ngươi cậu lập tức sáng rực.

Cậu cố nén niềm vui mừng như điên, chẳng buồn giữ hình tượng, nhào tới ôm chặt lấy cục lông, vùi mặt vào bộ lông mềm mà cọ loạn. Giọng cậu ép xuống thật thấp nhưng vẫn nghe rõ vẻ vừa mừng vừa tủi: “A a a! Ta biết ngay Không Đầu Óc luyến tiếc ta mà! Ngươi là cố ý chờ ta phải không? Hu hu hu, vừa nãy tìm mãi không thấy ngươi làm ta sợ muốn chết! Ta cứ tưởng ngươi chờ không nổi mà chạy mất rồi chứ! Tối qua lúc ta quay lại tìm đã chẳng thấy ngươi đâu! Không Đầu Óc à, ngươi không biết đó thôi, đêm nay ta đã bị doạ phát khϊếp! Xảy ra chuyện lớn rồi! Ta bị một tên biếи ŧɦái để mắt tới, ngươi tuyệt đối không ngờ được đâu, tên đó là thứ chẳng ra gì, còn đặc biệt có khẩu vị quái đản, hắn lại thích loại người như ta! Ánh mắt nhìn ta của hắn thì thôi rồi, tràn đầy xấu xa, như thể muốn lột sạch ta ra mà nuốt chửng vậy! Ấy, Không Đầu Óc, ngươi không biết đâu, đêm nay ta suýt chút nữa là bị tên biếи ŧɦái đó đè rồi, suýt nữa không gặp được ngươi nữa đấy…”

Tạ Yến quá mức kích động, thao thao bất tuyệt không ngừng, nên không phát hiện con thú trong lòng mình đã cứng đờ, đôi mắt tròn trừng lớn nhìn cậu. Y biếи ŧɦái? Y là đồ lưu manh? Ánh mắt y xấu xa? Muốn lột sạch người ta ra mà nuốt chửng?

Này… này rốt cuộc là ai bịa ra vậy? Chính bản thân y sao lại không biết mình có cái tật xấu ấy chứ?

Nguyễn Thịnh lúc này chỉ thấy một hơi nghẹn cứng nơi ngực, muốn phun ra cũng không phun được. Trong đầu y giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất, đó là hối hận. Y hối hận vì bản thân nhất thời mềm lòng, thấy Tạ Yến dấu hai cái đùi gà, lầm tưởng là để dành cho mình ăn, lại sợ cậu tìm không thấy sẽ thất vọng, thế là rõ ràng chẳng muốn ăn cũng ráng chạy đến. Kết quả thì sao? Bây giờ y lại thành tên biếи ŧɦái, thành đồ lưu manh, thành kẻ không đứng đắn lúc nào không hay!