Chương 32

Nguyễn Thịnh nhìn cậu, ánh mắt lướt qua khuôn mặt rồi dừng lại ở l*иg ngực đang phập phồng, nơi hai cái đùi gà vừa được gói kỹ.

Y vốn chỉ định tới xem thử tiểu thái giám kia có bị xử lý không, nhưng cuối cùng lại thay đổi ý định: “Hứa An, đêm nay ở lại Hoa Dương Điện.”

Tạ Yến: “?”

Không phải chứ, Nguyễn Đế à, ngươi có cần khẩu vị nặng như vậy không? Ngươi lại có thể ra tay với một tên ẻo lả hở chút là ăn mười mấy món như ta sao? Ngươi không sợ liệt tổ liệt tông Nguyễn gia giận tới mức bật nắp quan tài dậy hả?

Nói đi cũng phải nói lại, cậu còn phải đi tìm Không Đầu Óc. Lỡ như đêm nay Không Đầu Óc cũng mò đến tìm cậu mà không thấy rồi bỏ đi, vậy cậu còn biết đi đâu mà tìm Không Đầu Óc đây?

Nguyễn Thịnh nhìn Tạ Yến đang ra sức che chắn hai cái đùi gà trong lòng ngực như sợ ai cướp mất. Ban đầu là do đầu óc y nóng lên, quyết định không để cho tên ngốc này chạy lung tung nên mới nói thế, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng trợn tròn, khóe mắt ửng đỏ của cậu, trong lòng lại cảm thấy hình như mình quá đáng quá rồi.

Thế là, Nguyễn Thịnh lần đầu tiên phá lệ mà đổi giọng: “Thôi, ái phi đêm nay ăn quá nhiều, sợ là còn phải tiêu thực. Trẫm… ngày mai lại ghé.”

Hứa công công suýt nữa bị Hoàng thượng dọa cho ngất xỉu. Nếu đêm nay Hoàng thượng thực sự ngủ lại, ngày mai Yến phi chỉ sợ sẽ bị ăn sạch đến xương cốt cũng chẳng chừa. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Hoàng thượng tính ngủ lại trong cung điện của phi tần mà!

Tạ Yến chờ đến khi Nguyễn Đế thật sự rời đi mới suýt nữa hưng phấn mà nhảy dựng lên. Nhưng trên mặt cậu vẫn phải giả bộ đáng thương, quay sang nhìn mấy tiểu thái giám: “Hoàng thượng sao lại đi rồi? Ta ăn chẳng bao nhiêu, đâu cần tiêu thực đâu.”

Đám tiểu thái giám nào dám chậm trễ, Hoàng thượng đã nói ngày mai còn quay lại! Đây chẳng phải là dấu hiệu đầu tiên của việc sủng ái sao!

Tạ Yến diễn nốt màn kịch rồi giả vờ mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, đuổi sạch đám thái giám ra ngoài. Cậu vội tắm gội sạch sẽ, thay xiêm y, đợi đêm khuya yên tĩnh mới lần theo bản đồ địa hình mò ra hậu cung.

Vì đường từ Hoa Dương Điện đến lãnh cung không quá quen thuộc, lúc Tạ Yến tới nơi thì đã là nửa đêm.

Cậu lần mò trong chỗ mà tối hôm qua từng gặp Không Đầu Óc trước, kết quả lại chẳng thấy bóng dáng đâu, đành phải cẩn thận tìm kiếm từng ngóc ngách, hết chỗ này đến chỗ khác.

Còn bên này, Nguyễn Thịnh nằm trên long sàng mà không tài nào chợp mắt được. Y mở to mắt nhìn trần nhà sắc vàng rực rỡ, cả tẩm điện im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi. Y xưa nay không thích ai hầu hạ lúc ngủ, nên Hứa công công và đám người hầu đều ở ngoài điện. Nằm một hồi, cuối cùng y cũng ngồi dậy, mặt không chút biểu cảm mà cởi long bào, biến trở về hình thú, lặng lẽ theo mật đạo rời khỏi cung điện đi tới lãnh cung.