Nguyễn Thịnh nhướng mày liếc cậu: “Ái phi định làm gì?”
Tạ Yến nào dám nói mình no bụng rồi thì nhớ đến Không Đầu Óc. Sợ rằng Không Đầu Óc chưa từng được ăn đùi gà thơm như vậy, hai người bọn họ là huynh đệ sống chết có nhau, cậu đã được hưởng vinh hoa thì cũng phải để huynh đệ mình được cọ ké hai cái đùi gà chứ.
Nhưng lời này không thể nói trắng ra. Thế nên Tạ Yến bèn tiến lại gần Nguyễn Thịnh, cố tình dùng tay dính mỡ vuốt lên long bào của y, định khiến y chán ghét mình. Quả nhiên, khi hai dấu vết dính dầu in lên áo, khóe miệng Nguyễn Thịnh giật giật, thân thể khẽ cứng lại, dù nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, nhưng khi nhìn về phía cậu, ánh mắt y vẫn mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng nuông chiều.
Tạ Yến không ngờ sức quyến rũ của mình lại lớn đến thế. Cậu chỉ đành vội kiếm cớ chuyển đề tài: “Thần ban đêm dễ đói, nên muốn giữ lại hai cái đùi gà làm bữa khuya.”
Hứa công công vốn đang định nhân lúc Nguyễn Thịnh ra hiệu để lui xuống, kết quả mới nhấc người được một nửa thì nghe thấy câu ấy. Hắn choáng váng suýt nữa lại ngã ngồi trở lại. Yến phi à, ngài ăn mười mấy món còn chưa đủ sao? Ăn xong còn muốn gói mang về làm bữa khuya à? Chẳng lẽ còn định mang đùi gà vào thị tẩm hay sao? Ngài không sợ đến lúc hầu hạ Hoàng thượng, giữa chừng lại lôi ra hai cái đùi gà, vừa hầu vừa gặm hả?
Không được không được! Hứa công công vội vàng dứt ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy toàn thân không ổn, lại nhìn gương mặt hiện tại của Yến phi, dầu mỡ tới mức lấn át cả gương mặt tuấn tú của Hoàng thượng. Hoàng thượng à, người sao có thể luẩn quẩn trong lòng, ánh mắt tăm tối như vậy chứ? Sao lại để tâm đến Yến phi vậy hả? Người, người thật sự nuốt trôi được sao?
Nguyễn Thịnh lại nhìn Tạ Yến một cái, ánh mắt dừng ở ngực cậu, nơi hai cái đùi gà vừa được nhét vào. Y không tin loại người như Tạ Yến lại chịu ăn đùi gà nguội ngắt giữa đêm. Trừ phi… kẻ ăn chẳng phải là cậu.
Nếu không phải cậu thì là ai?
Nghĩ tới một khả năng nào đó, khóe môi Nguyễn Thịnh khẽ giật, không lẽ… là để chuẩn bị cho y?
Đến khi Nguyễn Thịnh hồi thần lại, Hứa công công đã không dám làm trái ý, lập tức cho người tìm đến hai chiếc lá sen, bao kỹ đùi gà lại. Tạ Yến không khách khí, trực tiếp nhét vào lòng ngực, sau đó lại nhìn Nguyễn Thịnh: “Hoàng thượng, đêm nay…”
Lời chưa dứt, cậu đã dùng tay in thêm hai vệt dầu mỡ lên ngực y, ngầm cầu xin y từ chối đi, từ chối mau lên!