Vốn tưởng chuyện đến đó là hết, không ngờ hai người lại gặp nhau thêm lần nữa, thậm chí còn bị cậu ép ăn thêm một lần. Về sau y nghe tin cậu ở lãnh cung chỉ có bánh bột ngô mà lót dạ, cũng muốn tìm cách đưa cậu ra ngoài để sống dễ thở hơn đôi chút. Nhưng ai ngờ đâu, cậu lại chính là Yến hoàng tử mà Sở quốc dâng đến cho y.
Y suýt nữa không nhịn được mà nảy lên ý nghĩ hồ đồ, muốn để Tạ Yến nếm thử cảm giác bị ép ăn là thế nào. Nhưng nhìn bộ dạng Tạ Yến đang ăn một cách say mê như thể cả đời chưa từng được nếm thử món ngon như vậy, trong lòng y lại lần nữa bị ân tình cứu mạng lấn át.
Đặc biệt là sau khi đè xuống suy nghĩ ngốc nghếch kia, y lại nhớ tới lời vừa rồi Tạ Yến nói rằng cậu ăn rất giỏi, hơn nữa chưa từng được ăn no. Trong khi đó, bản thân Nguyễn Thịnh không cần đến thức ăn, nhưng vì không để người khác nghi ngờ, mỗi ngày y vẫn phải làm bộ ăn mấy món ăn mà y vốn chẳng thể nuốt nổi.
Nhưng nếu như… mỗi lần dùng bữa đều có thể mang theo cậu bên cạnh thì mọi việc dường như sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Thế là, đang lúc Tạ Yến ăn uống một cách thỏa mãn nhưng vẫn cảnh giác quan sát bốn phía, bất chợt ngẩng đầu lên đối diện với gương mặt cười giả tạo và ánh mắt chứa đầy sự toan tính của Nguyễn Thịnh. Cậu rùng mình một cái, lập tức cảm thấy cái chân vịt trong miệng cũng hết thơm, tên này chẳng lẽ đang có ý định cho cậu ăn no rồi sau đó lại ăn ngược lại cậu sao?
Tạ Yến lặng lẽ nuốt nốt miếng chân vịt cuối cùng, liếc nhìn đám thức ăn còn lại trên bàn, chỉ còn lại ba món vẫn còn nguyên. Cậu khẽ ho một tiếng, biết điều mà thu tay lại, hôm nay coi như đã được ăn uống thỏa thuê một bữa, nhưng nếu vì ăn nhiều quá mà khiến đối phương sợ, sau này cậu sẽ không ăn chực ngự thiện được nữa.
Vẫn là đồ ăn chuẩn bị cho Hoàng thượng là thơm nhất, thơm đến mức cậu chỉ muốn ngày nào cũng mò tới xin ăn.
“Vì sao không ăn tiếp?” Nguyễn Thịnh chăm chú quan sát, xác định Tạ Yến đúng là vẫn còn chưa thật sự no, nhưng lại chủ động dừng lại, chuyện này thật khó hiểu.
Tạ Yến khẽ ho một tiếng, nói: “Cũng tạm rồi, ăn vừa đủ là được. Phần còn lại cứ thưởng cho đám Hứa công công đi, đứng bên cạnh cũng mệt mà. À đúng rồi, làm phiền để lại cho ta hai cái đùi gà, gói bằng giấy dầu ấy.”