Tạ Yến nói ra câu ấy làm cả đại điện ai nấy đều choáng váng. Cậu chưa bao giờ ăn no sao? Không phải vì không có gì để ăn, mà là do bụng cứ như động không đáy? Làm sao có thể tồn tại loại người như vậy được chứ?
Đặc biệt là Hứa công công cảm thấy Yến phi là đang cố ý diễn trò trước mặt Hoàng thượng. Nếu như trước kia cậu nhờ phong cách vẽ bùa chú lưu loát mà được Hoàng thượng để mắt tới, thì nay e là cậu lại tính toán dùng chiêu này để càng được y chú ý nhiều hơn?
Dù sao từ xưa đến nay, người ta vốn thích thứ mới lạ. Hơn nữa Hứa công công lăn lộn trong cung bao năm, nhìn quen cảnh phi tử hay cung nữ vì tranh sủng mà không tiếc đủ mọi thủ đoạn. Nhưng hắn sống từng ấy năm, gặp qua không ít kẻ quái đản, cũng chưa từng thấy ai như Yến phi, rõ ràng cậu là một người làm người ta cảm thấy chẳng giống ai, đáng lẽ phải bị ghét bỏ mới đúng, vậy mà hết lần này tới lần khác lại được Hoàng thượng nhìn bằng con mắt khác.
Hứa công công lẳng lặng quỳ ở đó, nghĩ bụng, hoặc là Yến phi thực sự có tâm cơ sâu xa, hoặc cậu chỉ là kẻ ngốc gặp may mắn, hồ đồ thế nào lại được Hoàng thượng để tâm.
Nếu là khả năng thứ nhất thì cũng đỡ, tâm cơ thâm sâu sớm muộn gì cũng có ngày bị lật tẩy, đến lúc đó không biết chừng còn bị kéo xuống ngựa. Nhưng nếu rơi vào trường hợp thứ hai… Vậy về sau hắn nhất định phải cẩn thận hầu hạ. Bởi lẽ, nếu ông trời đã muốn ban ân sủng cho ai thì chẳng ai đoạt được, mà phúc khí ấy cũng chẳng ai tranh nổi.
Ngay lúc Hứa công công còn đang nghĩ ngợi lung tung, Nguyễn Thịnh đã tận mắt thấy Tạ Yến ăn một cách ngon lành, chẳng mấy chốc đã quét sạch đồ ăn còn sót lại trên bàn. Giữa chừng có lẽ cảm thấy một mình ăn thì không phải phép lắm, cậu bèn mời y ăn cùng. Đợi xác định Nguyễn Thịnh quả thực đã no rồi, cậu mới tiếp tục ăn uống thả cửa.
Ban đầu Nguyễn Thịnh cũng chỉ nghĩ đơn giản. Năm xưa, khi y còn bị giam lỏng ở phủ Thừa tướng ba năm, nửa năm sau mới gặp được Tạ Yến, bị cậu ép ăn, y vốn chẳng cần ăn gì, bị cưỡng ép thì cũng chẳng vui, nhưng tất cả đều dựa trên tiền đề Tạ Yến không hề biết y vốn chẳng cần đến cơm nước. Huống chi khi ấy Tạ Yến xông vào nơi tối tăm kia, tình cờ đưa ánh trăng rọi vào, giúp y có cơ hội nghỉ ngơi lấy sức, có được một cơ hội chuyển bại thành thắng mà thoát ra ngoài.
Thật ra y vẫn luôn cảm kích Tạ Yến, nếu không đã chẳng mặc kệ cậu chạy trốn mà không sai người bắt về, mắt nhắm mắt mở cho qua.