Bị ép ăn no đến căng bụng, lại còn bị ép ăn tiếp, mùi vị đó chắc chắn rất khó chịu nhỉ? Trẫm rất mong chờ khoảnh khắc đó đấy.
Tạ Yến nhanh chóng "xử lý" xong một đĩa thức ăn, mùi vị ngon tuyệt, khiến hắn hận không thể ôm cả đĩa mà ăn, đáng tiếc bên cạnh còn có một tên đang nhìn hắn chằm chằm với nụ cười nham hiểm, chỉ có thể ăn từng miếng từng miếng vậy.
Nguyễn Thịnh tâm trạng cực kỳ tốt, gắp thêm thức ăn vào đĩa cho Tạ Yến, đến cuối cùng Tạ Yến cũng không chỉ nữa, Nguyễn Thịnh vừa gắp hắn vừa ăn, động tác rất nhanh, mải ăn quá nên quên mất phải diễn vai thô lỗ, tuy nhanh nhưng tướng ăn lại rất tao nhã.
Nguyễn Thịnh thấy Tạ Yến ăn hết một đĩa, lại ăn thêm một đĩa nữa, đến khi đã ăn hết lượng thức ăn bằng hai người đàn ông trưởng thành, hắn ta "tốt bụng" hỏi: "Ái phi còn muốn ăn nữa không?"
Hắn ta chỉ muốn thăm dò một chút, nếu hắn không muốn ăn, hắn ta sẽ tiếp tục khuyên, dù sao đợi hắn ăn xong mới là lúc bắt đầu màn kịch hay.
Tạ Yến đầu cũng không ngẩng lên: "Muốn, muốn, muốn!"
Chút này đã là gì.
Hắn từ khi xuyên không đến đây chưa từng được ăn no, ở Thừa tướng phủ sở dĩ sau này hắn không bị bắt nạt, còn có thể lén lút ra ngoài bán tranh chữ mà không bị người ta hãm hại hay nhòm ngó, là bởi vì hắn đã mang theo kỹ năng đặc biệt của mình từ kiếp trước đến đây, đó chính là sức mạnh vô song.
Đương nhiên, có được thì ắt có mất, hắn có sức mạnh vô song thì đồng thời cơ thể cũng trao đổi chất mạnh mẽ, năng lượng tiêu hao cũng nhanh, gần như vừa ăn xong đã tiêu hao gần hết.
Đương nhiên, ăn càng nhiều thì sức lực càng lớn, hắn nghĩ, vẫn nên ăn thêm vài miếng, lỡ như lát nữa tên biếи ŧɦái này giở trò cưỡng ép, hắn còn có sức mà chống cự một lúc.
Nguyễn Thịnh ban đầu còn đợi, kết quả, đợi mãi đến khi hắn ta cảm thấy Tạ Yến đã ăn hơi nhiều rồi, mới tự động dừng lại: "Ngươi... không cảm thấy no sao?"
Cả một bàn lớn đã bị "quét sạch" hơn một nửa rồi.
Tạ Yến "a" một tiếng, ngẩng đầu: "Không cảm thấy?"
Tên Nguyễn Đế này, chẳng lẽ chê hắn ăn nhiều nên hối hận rồi sao? Hắn suy nghĩ một chút: "Hoàng thượng, người xem, thần thϊếp bây giờ đã là người của người rồi, cũng không giấu giếm người nữa, thần thϊếp từ nhỏ đã ăn rất nhiều, chỉ là sợ người ta chê cười nên không dám ăn thoải mái, bây giờ gặp được Hoàng thượng thấu tình đạt lý như vậy, thần thϊếp không muốn lừa dối người, nên nhịn không được ăn nhiều hơn một chút... Hoàng thượng sẽ không trách thần thϊếp ăn nhiều chứ?"
Vẻ mặt Nguyễn Thịnh có chút kỳ quái: "Đương nhiên là không. Chỉ là, ái phi bao giờ mới ăn no?"
Tạ Yến nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rất thành thật lắc đầu: "Chuyện này thật sự chưa từng trải qua, chưa từng được ăn no bao giờ."
Nguyễn Thịnh: “???”