Chương 26

Hắn sai rồi, sớm biết Nguyễn Đế là một tên biếи ŧɦái thích mấy thứ "xinh xắn đáng yêu" và có sở thích quái đản, thì hắn đã giả vờ nam tính hơn một chút, tốt nhất là kiểu có thể một phát đấm chết một con bò ấy, nhưng... đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất, hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng, tùy cơ ứng biến thôi.

Tạ Yến hối hận vô cùng, hắn chỉ nghĩ đến việc không muốn thị tẩm, muốn Nguyễn Đế chán ghét hắn, nhưng sao hắn lại không nghĩ tới, việc hắn làm ngược lại, lại càng khiến Nguyễn Đế thích thú, nhìn xem hắn ta cười kìa, có thể thấy rõ dã tâm đen tối sau khuôn mặt tuấn tú kia rồi.

Ôi, sao số hắn lại khổ thế này?

Nguyễn Thịnh nhìn thấy da mặt Tạ Yến khẽ run rẩy, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lo lắng, "Ái phi làm sao vậy?".

Tạ Yến trong lòng đã mắng tổ tông mười tám đời nhà hắn ta một lượt, ngoài mặt vẫn cười toe toét, "Hoàng thượng… Người thật đáng ghét nha…"

Nguyễn Thịnh nắm lấy bàn tay đang cố tình chọc vào ngực mình, siết chặt, kéo hắn lại gần: "Đáng ghét? Trẫm đáng ghét chỗ nào? Hửm?". Trong lòng hắn ta bỗng dưng dâng lên một cảm giác phấn khích, chính là như vậy, giãy giụa đi, muốn trốn thoát đi, lúc trước trẫm cũng bị ôm chặt trong lòng như thế này, vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi nanh vuốt của hắn, bây giờ đã hiểu cảm giác khó chịu đó rồi chứ?

Tạ Yến ngượng ngùng giãy giụa, trong khoảnh khắc cúi đầu, hắn nghiến răng nghiến lợi, tên khốn này, quả nhiên là thèm muốn thân thể hắn, còn tranh thủ sàm sỡ nữa chứ!

Mà mấy tên thái giám đứng ở đằng xa, cúi gằm mặt, vẻ mặt hoang mang: Không phải đồn đại rằng Hoàng thượng không gần nữ sắc sao? Chuyện, chuyện này, quả thực đã làm mới tam quan của bọn họ, làm ô uế đôi mắt của bọn họ rồi, Yến phi với khuôn mặt đó, bọn họ vừa mới nhìn thấy, Hoàng thượng... vậy mà đối diện với khuôn mặt đó còn có thể tình tứ trêu ghẹo? Trời ơi, thảo nào người ta nói Hoàng thượng không gần nữ sắc, Hoàng thượng... đây là chỉ gần nam sắc, còn chuyên chọn loại này để "sắc".

Trời xanh ơi, chẳng lẽ những người có địa vị cao đều có sở thích quái gở như vậy sao?

Tạ Yến cũng không phải đợi lâu, Hứa công công rất nhanh đã dẫn người mang ngự thiện nóng hổi đến, bày đầy cả một bàn.

Tạ Yến lúc này mới nhân cơ hội thoát ra, ngồi sang một bên, kinh ngạc nói: "Hoàng thượng, nhiều đồ ăn như vậy, thật sự là ta đều có thể ăn sao?"