Chương 25

Tạ Yến nghĩ đến cảnh nếu tên khốn này ở lại, chẳng lẽ hắn thật sự sẽ bị một nam nhân... làm chuyện đó sao?

Hắn rùng mình, lông tóc dựng đứng cả lên, cất giọng nũng nịu: "Hoàng thượng đối với thần thϊếp tốt quá... Chỉ là thần thϊếp đã dùng rồi, không cần phiền phức như vậy, thần thϊếp không để ý đâu."

Nguyễn Thịnh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tạ Yến ở cự ly gần, dường như có thể nhìn thấu tâm can hắn qua lớp phấn son dày cộp. Hắn ta còn lạ gì mấy trò mèo của tên này nữa? Dù trước đây không hiểu, nhưng bây giờ, sau khi nhớ lại những lời lải nhải của người gặp tối qua và liên hệ với thân phận của hắn, mọi chuyện đã trở nên rõ ràng. Hắn còn nhớ, tối qua hắn gặp người này là vì đang đi kiểm tra giờ giấc của lính canh trong cung, còn nói muốn đưa hắn ta trốn khỏi cung nữa.

Lúc đó hắn còn tưởng Tạ Yến chỉ là một tiểu thái giám, muốn trốn khỏi cung cũng là điều dễ hiểu, nhưng nếu thân phận của hắn ta là Yến hoàng tử, thì lại là chuyện khác. Cộng thêm việc hơn nửa năm trước hắn ta còn là con thứ của Thừa tướng phủ, nghĩ kỹ lại, e rằng việc hắn ta bị đưa vào cung làm nam phi không phải là ý nguyện của hắn, bây giờ lại bôi trét phấn son, làm ra vẻ lố lăng như vậy, mục đích chỉ có một: khiến hắn ta chán ghét, không bao giờ bước chân vào Hoa Dương điện nữa.

Nhưng làm sao có thể như vậy được?

Hắn ta đã khó khăn lắm mới tìm được cơ hội tốt như vậy, ban đầu tưởng hắn chỉ là một tiểu thái giám, sống khổ sở như vậy, hắn ta cũng không nỡ trách móc, đưa hắn ra khỏi lãnh cung cũng chỉ là muốn hắn được ăn ngon hơn một chút. Ai ngờ vì một sự hiểu lầm mà hắn lại trở thành nam phi của hắn ta, đã là người ở ngay bên cạnh, vừa có thể cho hắn ăn ngon, vừa có thể cho hắn hiểu rõ, đồ ăn, thực sự không phải càng nhiều càng tốt, ví dụ như khi hắn ta còn là thú, thực sự không muốn ăn, bị ép ăn, mùi vị đó, thật sự không dễ chịu chút nào.

Bây giờ, cũng là lúc để hắn nếm thử mùi vị đó rồi.

Nguyễn Thịnh mỉm cười dịu dàng, "Ái phi đừng nói vậy, nàng sống không tốt, trẫm rất để ý. Yên tâm, chúng ta, có cả một đêm, có thể từ từ mà làm."

Trong lòng Tạ Yến chợt "lộp bộp" một tiếng, cảm giác nguy hiểm ập đến cùng với nụ cười của tên Nguyễn Đế. Sao hắn càng nhìn nụ cười của tên này càng thấy nham hiểm thế nhỉ? Càng cảm thấy rùng mình như bị một tên biếи ŧɦái theo dõi vậy?