Chương 19

Tạ Yến đến Hoa Dương điện, mở bản đồ ra xem, đo đạc khoảng cách đến Dưỡng Tâm điện một hồi rồi yên tâm. Xem ra vị hoàng đế họ Nguyễn này cũng chẳng phải đột nhiên để ý đến hắn, chắc chỉ là nể mặt Sở quốc mà thả hắn ra tự sinh tự diệt thôi.

Yên tâm rồi, Tạ Yến quyết định tối nay sẽ lén quay lại lãnh cung tìm “con thú” cưng, tìm được rồi sẽ nghĩ cách mang về giấu trong cung điện, sau này bỏ trốn cũng mang theo luôn.



Nguyễn Thịnh sau khi hạ triều, sắc mặt rất khó coi. Mấy lão thần trên triều cứ ỷ già vênh váo, hắn vừa mới lên ngôi, lại còn mất tích ba năm, mấy lão già này rõ ràng là thấy hắn chưa vững chắc, muốn nhân cơ hội kiếm chác cho gia tộc mình.

Kiếm thì dễ, nhưng muốn trả lại thì không dễ vậy đâu. Chúng muốn lấy, hắn còn chưa chắc cho chúng lấy. Không biết “mời thần dễ, tiễn thần khó” sao?

Hứa công công thấy Nguyễn Thịnh tâm tình không tốt, cũng không dám nhiều lời. Đến khi Nguyễn Thịnh phê duyệt tấu chương xong, trời cũng đã tối, Hứa công công do dự một chút, hỏi có cần dâng bữa tối không, Nguyễn Thịnh mặt liền cứng đờ. Hắn thật sự không có hứng thú với mấy món ăn đó, cảm thấy dù là ngự thiện, đến miệng hắn cũng chỉ còn vị nhạt nhẽo. Nhưng hắn cũng không thể thật sự cả ngày không ăn gì, lại nhớ đến mấy cái bánh bao nhạt nhẽo bị nhét vào miệng tối qua, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy cả người khó chịu. Nghĩ một hồi, hắn “ừ” một tiếng.

Hứa công công như mở cờ trong bụng, vội vàng truyền thiện (*bày biện món ăn).

Nguyễn Thịnh ăn không được bao nhiêu, thấy cũng tạm được rồi liền bảo Hứa công công dọn đi. Nhìn mâm thức ăn còn thừa lại khá nhiều, Nguyễn Thịnh nhớ đến mấy cái bánh bao mà Tạ Yến nâng niu như báu vật, không biết có được mang ra khỏi lãnh cung cùng hắn không, bèn giả vờ như vô tình hỏi: “Bên lãnh cung thế nào rồi?”

Hứa công công cứ tưởng hoàng thượng đã quên, nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, nhưng trên mặt không hề biểu lộ gì, cung kính đáp: “Bẩm hoàng thượng, Yến phi đã chuyển đến Hoa Dương điện, nô tài đã chọn tám tiểu thái giám ở lãnh cung để hầu hạ Yến phi, những người còn lại dung mạo thật sự không được, nên không chọn.”

Nguyễn Thịnh “ừ” một tiếng, ngón tay thon dài khẽ gõ lên mặt bàn, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, nhất là đôi mắt đen láy khiến Hứa công công đôi khi cũng không đoán được hoàng thượng định làm gì. Ví dụ như bây giờ, hắn nghe hoàng thượng đột nhiên nói: “Trẫm chưa gặp Yến hoàng tử, đã ra khỏi lãnh cung, cũng coi như được dạy dỗ rồi, vậy thì đi xem sao.”