Tạ Yến tìm cả đêm cũng không thấy con thú, đành cau mày ngủ đến sáng, định tối nay lại tiếp tục đi tìm, kết quả, sáng sớm hôm sau, có người đến lãnh cung, hai tiểu thái giám trước đây đối xử lạnh nhạt với hắn bỗng không biết từ xó xỉnh nào chui ra, nịnh nọt ra đón tiếp, nhiệt tình với tên công công mặt trắng không râu dẫn đầu.
Tạ Yến nheo mắt nhìn người được gọi là Hứa công công, đứng ở hành lang, mặt không cảm xúc.
Hứa công công cũng là lần đầu tiên gặp Tạ Yến, trước đây chỉ nghe báo cáo là người này tranh sủng với Ngọc phi, chọc giận Ngọc phi nên bị đày vào lãnh cung, nhưng hôm nay vừa gặp, Hứa công công cũng không khỏi ngẩn người trước thiếu niên có dung mạo tinh xảo, tuấn tú ở đằng xa, dù đã gặp qua biết bao mỹ nhân trong hậu cung, vậy mà đều bị người này vượt mặt.
Hứa công công bỗng cung kính hơn, cúi đầu không biết nghĩ gì, ngẩng lên, trên mặt đã mang theo ý cười: "Yến hoàng tử, tạp gia đến tuyên chỉ, phụng thiên thừa vận..."
Nghe xong thánh chỉ, Tạ Yến ngây người, phong hắn làm Yến phi? Dọn vào Hoa Dương điện? Còn cho hắn rời khỏi lãnh cung.
Tạ Yến: “???” Con thú của hắn vẫn chưa tìm thấy, sao hắn có thể đi được?
Mặc cho Tạ Yến luyến tiếc rời khỏi lãnh cung đến mấy, nhưng đối mặt với nụ cười như hồ ly của Hứa công công đang đích thân chờ đưa hắn đến Hoa Dương điện, hắn cũng chỉ đành lặng lẽ liếc xéo một cái, rồi mang theo mấy tiểu thái giám được Hứa công công chọn lựa, mặt mũi cũng coi như sáng sủa, cùng gói hành lý nhỏ của mình lên đường.
Tay sao mà vặn lại được với đùi chứ, thôi cứ đi đã rồi tính, hắn sẽ tìm cách canh giờ tuần tra của thị vệ rồi chuồn ra ngoài sau.
Nghĩ thông suốt rồi, Tạ Yến ngoan ngoãn theo Hứa công công đến Hoa Dương điện. Tới nơi, Hứa công công đoán chừng cũng sắp đến giờ hạ triều, không dám chậm trễ, cáo lui rồi đi ngay.
Tuy hoàng thượng phong cho vị hoàng tử này làm Yến phi, nhưng từ khi mất tích trở về, hoàng thượng luôn lấy lý do thân thể không khoẻ mà chưa từng đặt chân đến hậu cung. Chỉ có vài vị phi tần không cam lòng, thường xuyên mang canh, mang thuốc đến Ngự thư phòng muốn gặp hoàng thượng, nhưng đều bị khéo léo đuổi khéo.
Ban đầu gặp Yến phi, Hứa công công quả thực bị kinh diễm, nhưng hậu cung giai lệ nhiều như vậy còn chưa khiến hoàng thượng động lòng, huống hồ gì một nam phi?
Hơn nữa Hoa Dương điện lại cách Dưỡng Tâm điện xa như vậy, chắc qua một thời gian, hoàng thượng lại quên mất vị Yến hoàng tử này của Sở quốc thôi.