Chương 9: Ôm cây đợi hồ (1)

Tuy rằng việc có thể mở lại kho bảo vật của tông môn khiến Hạ Nghiêu rất vui, nhưng đợi đến khi y thực sự mở ra và nhìn thấy đồ vật bên trong, mọi ý nghĩ đều tan biến ngay tức khắc.

Hiển nhiên y đã quên, thân thể hiện tại của y mới chỉ vừa dẫn khí nhập thể, thậm chí còn chưa đạt tới Luyện Khí tầng một, nhiều nhất chỉ có thể mở tầng thấp nhất của kho bảo vật tông môn. Hơn nữa theo quy củ, mỗi ngày chỉ có thể đổi một vật phẩm dưới năm điểm tích phân.

Hụt hẫng một lát, Hạ Nghiêu rất nhanh đã lấy lại tinh thần.

Bất kể thế nào, việc có thể mở lại kho bảo vật của tông môn đã là rất may mắn rồi. Tuy rằng tu vi không còn, nhưng cảnh giới trước kia vẫn còn, chỉ cần từ từ cố gắng tu luyện, khôi phục tu vi chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Hạ Nghiêu định thần lại, lần nữa tập trung sự chú ý vào trang vật phẩm hiển thị trước mắt.

Đồ vật ở tầng thấp nhất của kho bảo vật không nhiều, chỉ có bảy tám món gì đó. Quy Tức Thảo tính là nửa món, thứ này chẳng có tác dụng gì, một tích phân có thể đổi được một bó lớn, nhiều nhất chỉ có thể dùng để bố trí ổ nhỏ cho linh thú.

Còn lại gồm có lược chải lông giá năm tích phân, bóng đồ chơi giá hai tích phân, phù chú chuyên dụng hong khô cho linh thú cũng giá hai tích phân... Bỏ qua một đống đồ vật tạm thời không cần thiết, Hạ Nghiêu dời mắt đến hai món đồ cuối cùng.

Một là Tụ Linh Đan giá năm tích phân, gần như không mất tiền, xem như phúc lợi độc quyền của đệ tử tầng thấp, có thể giúp y nâng cao tu vi đến Luyện Khí tầng một.

Một cái khác là Bạch Ngọc Quả Tương giá ba tích phân, khoảng hai trăm mi-li-lít, là thức ăn mà linh thú ấu niên thích nhất.

Hạ Nghiêu sờ cằm, không khỏi rơi vào trạng thái do dự.

Hiện tại y có hai lựa chọn, một là thử vận may, trước tiên giữ lại tích phân, xem sau này có thể gặp lại tiểu hồ ly kia hay không. Đợi làm thêm hai nhiệm vụ nữa là có thể đổi được Tụ Linh Đan.

Cách khác là chủ động tấn công, trước tiên tiêu hết tích phân đổi lấy Bạch Ngọc Quả Tương, thử xem có thể dụ tiểu hồ ly... À không đúng, là thu hút, tìm cơ hội tiếp tục tăng hảo cảm với đối phương.

Chỉ là phương pháp này cũng có nguy cơ, tuy rằng Bạch Ngọc Quả Tương có thể hấp dẫn linh thú ấu niên, nhưng dù sao hiệu quả cũng có hạn, một khi vượt quá phạm vi nhất định, hoặc có thứ gì khác quấy nhiễu hay ngăn cách, Hạ Nghiêu coi như lãng phí ba tích phân này.

Có nên đánh cược một phen này không?

Hạ Nghiêu hít sâu một hơi, nghiến răng đổi lấy Bạch Ngọc Quả Tương. Dù sao phú quý hiểm trung cầu*, trước tiên có được tiểu hồ ly quan trọng hơn, y phải liều một lần!

(*) Tục ngữ: Chấp nhận rủi ro để cầu phú quý.

Ngay khi Hạ Nghiêu đổi được đồ vật, Hỷ Lạc đang ngủ ở gian ngoài đã tỉnh lại, ngáp một cái, không thoải mái xoa cổ.

“A, chủ tử đã tỉnh rồi, tối qua có phải mưa cả đêm không, sao ta lại cảm thấy sống lưng lạnh toát thế này?”

Hạ Nghiêu vội vàng giấu đồ vật đi: “Đúng là mưa cả đêm đấy, nếu ngươi cảm thấy không thoải mái thì có thể nấu chút nước gừng, ta nhớ trước kia mua về hình như vẫn còn dư một ít.”

Hỷ Lạc vội vàng gật đầu: “Nước gừng tốt, sắp vào thu rồi, nhất định không thể bị cảm lạnh.”

Vì vậy buổi sáng Hỷ Lạc nấu một nồi nước gừng lớn, hắn tự mình uống chưa đủ, còn tiện thể giám sát Hạ Nghiêu cũng uống hết một bát to.