Chương 7: Bảo bối ngoan đừng sợ nha (1)

“Đừng chạy. Ôi, ngươi còn đang bị thương đấy, cẩn thận vết thương lại rách ra bây giờ.”

Tay chân Hạ Nghiêu luống cuống mãi mới tóm được con tiểu hồ ly đang chạy loạn khắp nơi về, y ấn chặt vào lòng mình, bôi hết chỗ thuốc trị thương còn lại lên cơ thể tiểu hồ ly.

“Ngao!” Vẻ mặt của tiểu hồ ly vừa xấu hổ vừa tức giận cắn vào cổ tay y.

Cắn xong mới chợt nhận ra không đúng, vội vàng “phì” một tiếng nhổ ra, bốn cái chân nhỏ ra sức đạp loạn xạ trong lòng Hạ Nghiêu.

Răng của cửu vĩ hồ ấu niên chưa mọc hết, nhỏ xíu như những hạt gạo, cắn lên người nhiều nhất cũng chỉ để lại vết răng nông.

“Được rồi được rồi, bôi thuốc xong rồi. Ngoan nào, không sao rồi không sao rồi.” Hạ Nghiêu vừa nhỏ giọng an ủi vừa nhẹ nhàng vuốt ve đám lông tơ sau tai tiểu hồ ly.

Hàn Tấn chưa bao giờ phải chịu đựng sự khuất nhục này, vừa định giơ vuốt đánh thiếu niên một cái, đột nhiên cảm thấy từ lòng bàn tay đối phương truyền đến một dòng ấm áp, khiến cả người hắn như được ngâm mình trong suối nước nóng, từ trong ra ngoài đều trở nên ấm áp dễ chịu.

“Hôm nay linh khí của ta chỉ còn lại một chút, nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp ngươi khơi thông kinh mạch thôi.” Hạ Nghiêu chậm rãi vận công pháp, giữa chừng lại bỗng nhiên nhíu mày.

“Hửm? Linh khí trong cơ thể ngươi sao lại hỗn loạn như vậy? Phụ mẫu của ngươi đâu? Trước đây chưa có ai từng giúp ngươi điều chỉnh kinh mạch sao?”

Linh thú cấp càng cao thì trong thời kỳ ấu niên càng yếu ớt, không chỉ dễ bị thương sinh bệnh hơn, mà ngay cả linh khí cũng kém xa những linh thú bình thường về độ ổn định, vì vậy ngày thường rất cần sự chăm sóc của phụ mẫu hoặc linh thú sư.

Mà con cửu vĩ hồ ấu niên trước mắt này, linh khí trong cơ thể đã không còn đơn thuần là hỗn loạn nữa. Hạ Nghiêu thậm chí còn thấy kỳ lạ, không biết đối phương đã dựa vào cái gì mà sống sót đến tận bây giờ.

Linh khí, kinh mạch.

Hàn Tấn lộ vẻ mặt khó hiểu.

Lầm tưởng rằng đối phương đang sợ hãi, Hạ Nghiêu vội vàng bế con tiểu hồ ly lên: “Bảo bối ngoan, không cần sợ, sau này ngươi chính là linh thú của ta, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”

Hàn Tấn: “...” Bảo... gì cơ?

Không cho tiểu hồ ly thời gian phản ứng, Hạ Nghiêu vén chân sau của hắn lên, xác nhận vết thương trên bụng hắn đã lành lại gần như hoàn toàn. Lúc này y mới tìm một miếng vải mềm thấm ướt, từng chút một lau sạch bùn đất và vết máu dính trên người hắn.

Dùng chút linh khí cuối cùng giúp hắn hong khô bộ lông tơ, con tiểu hồ ly vừa nãy còn đáng thương giờ đã trở nên bông xốp giống như một cục kẹo bông lớn, chín chiếc đuôi trắng như tuyết vui vẻ vẫy vẫy phía sau.

Hu hu hu đáng yêu quá.

Hạ Nghiêu thật sự không kiềm được, trực tiếp vùi mặt vào người tiểu hồ ly hít một hơi thật mạnh.

Rất thơm, hình như là mùi trầm thủy hương thường dùng trong cung, giữa mùi hương còn thoang thoảng mùi sữa nhàn nhạt.

Cả người tiểu hồ ly cứng đờ, thật sự không thể chịu đựng được nữa, tiếp tục dùng móng vuốt đẩy mạnh y ra.

Hạ Nghiêu cũng không giận, ngược lại còn rất vui vẻ. Phải biết rằng linh thú hoang dã trời sinh đã không thích thân cận với con người, có thể làm được đến mức này đã rất khó khăn rồi.

“Ngủ thôi.” Hạ Nghiêu nhẹ nhàng xoa tai của tiểu hồ ly: “Ngươi vừa dùng thuốc trị thương, sau ba tiếng nữa mới được ăn. Nghỉ ngơi một đêm đi, đợi sáng mai ta sẽ chuẩn bị đồ ăn cho ngươi.”

Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn, Hạ Nghiêu ngáp một cái, ôm con tiểu hồ ly bông xốp mềm mại ngã xuống đám cỏ khô trong phòng ngủ, trong cơn mơ màng luôn cảm thấy hình như mình đã quên mất chuyện gì đó.

Đúng rồi, tên.

Phải tranh thủ thời gian đặt cho đối phương một cái tên.

Nhưng nên đặt tên gì cho hay nhỉ?

Tuyết Đoàn? Không được, như vậy sẽ trùng tên với con chó nhỏ của Thư phi nương nương.

Vậy thì gọi Tuyết Cầu vậy. Hạ Nghiêu không có năng khiếu đặt tên thầm nghĩ, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Ngay khi Hạ Nghiêu đã ngủ say giấc, con tiểu hồ ly vốn được y ôm trong lòng đột nhiên mở mắt nhìn y với vẻ mặt phức tạp. Sau đó dùng sức giãy dụa thoát ra, không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi Lãnh Cung.

Sáng sớm hôm sau, cơn mưa rơi suốt đêm cuối cùng cũng ngừng lại.

Ngoài Dưỡng Tâm Điện, Hàn Tấn cả đêm không về, Tổng quản Lâm công công lo lắng vô cùng, nhưng khổ nỗi vẫn phải gắng gượng tinh thần đối phó với Duệ Vương vừa đến hoàng cung từ sáng sớm.

Duệ Vương điện hạ là đệ đệ ruột cùng mẫu thân của Tiên Hoàng, cũng là hoàng thúc duy nhất của đương kim Hoàng đế.

Triều đình và dân gian hầu như không ai không biết dã tâm của vị Duệ Vương này, nhưng vì Thái hoàng thái hậu vẫn còn ở trong cung, ngay cả Hoàng đế bệ hạ cũng chỉ có thể nể mặt ông ta ba phần, không thể dễ dàng ra tay xử lý.