Chương 5: Tiểu hồ ly đáng thương cuộn lại thành quả bóng (2)

“Thật sự là linh thú!”

Tiếng bước chân giẫm lên mặt nước mưa vang lên lộp bộp, đột nhiên có người nhanh chóng đi đến, một tay ôm Hàn Tấn từ dưới đất lên.

Hạ Nghiêu trừng lớn mắt, cẩn thận đánh giá con vật nhỏ trong tay mình. Nó nhỏ hơn cả Tuyến Đoàn rất nhiều, đôi mắt đỏ thẫm, đôi tai hình tam giác, lông trên người rối bời, mấy cái đuôi trắng như tuyết mềm mại rũ xuống phía sau.

Một, hai, ba, bốn... Chín cái, tổng cộng có chín cái đuôi, rõ ràng là một con cửu vĩ hồ vẫn còn trong giai đoạn lọt lòng.

Hạ Nghiêu gần như ngừng thở.

Đây vẫn là lần đầu tiên trong đời y gặp được linh thú cấp cao trong giai đoạn lọt lòng. Linh thú loại này khi trưởng thành có thể chất cường hãn nhưng trong giai đoạn lọt lòng thì lại yếu ớt hơn nhiều so với động vật bình thường.

Đặc biệt là những linh thú cấp cao số lượng hiếm hoi, ngày thường ở trong môn phái đều phải giao cho chưởng môn hoặc trưởng lão đích thân chăm sóc. Những đệ tử tầng lớp thấp như y đừng nói là đến gần, e rằng ngay cả nhìn thoáng qua cũng rất khó khăn.

Hạ Nghiêu muốn chạm vào cái vuốt nhỏ non nớt của tiểu hồ ly nhưng lại không dám đưa tay ra, chỉ có thể ghé mặt lại gần hơn một chút, nghi ngờ mình có phải đang nằm mơ hay không.

Tổ sư gia ở trên, đây chính là phúc lợi mà trọng sinh mang lại sao? Cuối cùng y cũng sắp có linh thú của riêng mình rồi!

“Ư...” Dường như nhận thấy Hạ Nghiêu đến gần, tiểu hồ ly không thoải mái động đậy thân mình.

“Ôi ôi suýt quên mất, ngươi bị thương rồi đúng không? Đừng lo lắng, ta lập tức giúp ngươi chữa trị.” Hạ Nghiêu tỉnh táo lại trong nháy mắt, vội vàng cẩn thận nâng tiểu hồ ly chạy về phòng.

Y một lần nữa vui mừng vì sự nhìn xa trông rộng của bản thân, mái che đã được lợp ván gỗ mặc dù vẫn còn dột mưa nhưng đã tốt hơn nhiều so với tình trạng gió lùa tứ phía như trước đây.

Hỷ Lạc ngủ rất say, chỉ khẽ trở mình.

Hạ Nghiêu hạ thấp giọng, vừa an ủi tiểu hồ ly trong lòng, vừa nhanh chóng đi vào phòng ngủ bên trong cùng.

Đặt tiểu hồ ly lên ổ cỏ dùng để ngủ, rồi quay người kéo rèm cửa phòng ngủ lại, Hạ Nghiêu lấy ra ngọc bài môn phái giấu trong ngực.

“Ư ửng.” Tiểu hồ ly cố sức ngẩng đầu, dường như lộ ra sự phòng bị.

“Đừng sợ.” Hạ Nghiêu nhớ lại những kiến thức đã học được ở môn phái, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đám lông tơ sau tai con hồ ly: “Hôm nay linh khí của ta không đủ nên chỉ có thể dùng tạm thuốc trị thương thông thường cho ngươi thôi.”

Ngọc bài môn phái vừa có thể dùng để hoàn thành nhiệm vụ, nhận được phần thưởng nhất định, đồng thời cũng có thể xem như một pháp khí trữ vật đơn giản, dùng để cất giữ một số vật phẩm thường dùng. Những thứ mà Hạ Nghiêu có thể bỏ vào ngọc bài môn phái trên cơ bản đều là những thứ liên quan đến linh thú như: thuốc trị thương, đồ ăn vặt, các loại đồ chơi nhỏ để dỗ linh thú vui vẻ.

À đúng rồi, đồ chơi nhỏ.

Nhận thấy con tiểu hồ ly mà mình ôm vẫn luôn ở trạng thái bất an cảnh giác từ nãy đến giờ, Hạ Nghiêu vội vàng tìm kiếm con thú nhồi bông bị y ném ở tận đáy ngọc bài ra.

Đó là một con thú nhồi bông hình long miêu* trị giá tám mươi tệ, là Hạ Nghiêu trước đây mua ở một cửa hàng trên Taobao. Tuy không có chút linh khí nào nhưng lại luôn được các loại linh thú trong môn phái yêu thích.

(*) Hình chuột Chinchilla (chuột lang lớn).