Chương 4: Tiểu hồ ly đáng thương cuộn lại thành quả bóng (1)

Đầu giờ Hợi, trời lất phất mưa phùn, mấy tên thị vệ mặc áo đen vội vã chạy qua cổng cung.

“Nhanh nhanh, đi về phía bên kia rồi, nhanh lên qua đó chặn lại, đừng để nó chạy mất!”

Hòa lẫn với tiếng mưa và tiếng người, một bóng trắng vụt qua khe tường, nhìn trái nhìn phải rồi nhanh chóng chui vào cái lỗ thủng ở góc tường.

“Sao lại biến mất rồi?” Tên thị vệ đuổi theo nghi hoặc dừng bước.

“Có lẽ là đi về phía bên kia rồi.” Tên thị vệ đi cùng thở hổn hển: “Xem ra đó là Tuyết Đoàn bên cạnh Thư phi nương nương, tốt nhất là có thể bắt được càng sớm càng tốt, tránh va chạm với các vị quý nhân khác trong cung.”

Hai tên thị vệ đứng tại chỗ nghỉ ngơi một lát, không dám tiếp tục chậm trễ, vội vàng chạy về phía khác tìm kiếm.

Sau khi nhìn theo bóng dáng thị vệ đi xa, con vật nhỏ chui vào lỗ thủng khẽ thở phào, cảm giác vết thương trên bụng đã đau đến mức tê dại.

Hàn Tấn, Hoàng đế bệ hạ của đương triều Đại Ung chưa từng ngờ tới bản thân mình lại gặp phải chuyện cực kỳ hoang đường như thế này. Đêm đó, hắn vốn dĩ đang phê duyệt tấu chương như thường lệ. Thời gian gần đây phía nam mưa lớn, Tĩnh Hà vỡ đê, đa phần tấu chương gửi đến đều liên quan đến tình hình thiên tai ở các nơi.

Hàn Tấn xem mà đau đầu, thêm vào đó là Tổng quản Lâm công công luôn ở bên tai hắn lải nhải việc tuyển tú. Trong lúc hắn không kiềm được nổi giận, đuổi tất cả nội thị ra ngoài. Lúc này thích khách thừa cơ xông vào.

Cho đến bây giờ, Hàn Tấn vẫn không nhớ ra dáng vẻ cụ thể của thích khách, chỉ lờ mờ nhớ được ánh mắt kẻ đó lạnh băng, da dẻ xám trắng, hầu hết khuôn mặt đều ẩn sau lớp mặt nạ, động tác nhanh đến mức không giống người thường. Hàn Tấn căn bản không kịp né tránh, bị đối phương dùng đao đâm vào bụng bên phải một nhát.

Sau khi một kích không thành, thích khách nhanh chóng quay đầu, vốn dĩ dự định đưa lưỡi dao sắc bén trực tiếp đâm vào ngực hắn nhưng giữa không trung bỗng nhiên lóe lên một luồng ánh sáng trắng. Hàn Tấn cố gắng chịu đựng đau đớn dữ dội, đợi đến khi tỉnh táo lại, hắn đã biến thành một con... Chó?

Cũng có lẽ là thứ gì đó khác.

Không kịp suy nghĩ xem bản thân đã biến thành thứ quái quỷ gì, Hàn Tấn vội vàng bỏ chạy. Tên thích khách đối diện rõ ràng cũng vì biến cố trước mắt mà ngẩn người trong giây lát, bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để bắt hắn.

Một đường từ Dưỡng Tâm Điện trốn đến Tây Hoa Môn, giữa đường còn bị thị vệ trong cung đuổi theo, may mà cuối cùng vẫn trốn thoát được. Hàn Tấn nhìn bộ lông đã hoàn toàn thấm đẫm máu của mình, trong lòng không khỏi có chút mông lung.

Mưa vẫn rơi, vết thương vừa lạnh vừa đau, hắn lờ mờ dự cảm bản thân có khả năng biến trở lại nhưng hiện tại hắn bị thương quá nặng, e rằng không thể gắng gượng đến khi biến lại thành hình người. Đường đường là Hoàng đế Đại Ung lại phải chết như một con vật, Hàn Tấn nghĩ thôi đã thấy thật mỉa mai.

Bởi vì tính tình lạnh lùng, xưa nay hắn không thích thân cận với các cung phi, thậm chí đến giờ vẫn chưa có con nối dõi. Nếu lúc này chết đi, ngôi Hoàng đế nhất định sẽ rơi vào tay vị Hoàng thúc kia của hắn.

Không, có lẽ tên thích khách tối nay căn bản chính là do vị Hoàng thúc tốt bụng kia đích thân phái đến.

Tuyệt vọng và không cam tâm đồng thời dâng lên trong lòng, Hàn Tấn giãy dụa muốn bò dậy, tiếc là chỉ có thể phát ra một tiếng rêи ɾỉ yếu ớt.