Chương 31: Vương gia nào cơ (1)

Còn chưa tới ba ngày nữa là phải dọn ra khỏi Lãnh Cung, Hạ Nghiêu dần bắt đầu thấy hơi lo lắng.

Buổi tối ăn cơm xong, Hạ Nghiêu ôm tiểu hồ ly vừa chạy đến Lãnh Cung vào lòng. Y vừa giúp nó chải bộ lông mềm mại vừa không kiềm được lầm bầm lải nhải.

"Lãnh Cung tốt biết bao, ít người lại yên tĩnh, tại sao cứ nhất định phải rời khỏi Lãnh Cung chứ."

"Với lại ta đã ở quen rồi, chuyển đến nơi khác liệu có bị mất ngủ không."

"Còn Dao Hoa Cung nữa chứ, nơi đó cách Dưỡng Tâm Điện gần như vậy, canh gác xung quanh chắc chắn rất nghiêm ngặt, sau này làm gì cũng không tiện."

"Thật là, đã đày ta vào Lãnh Cung rồi, Hoàng thượng không thể cứ quên ta đi, coi như ta không tồn tại được sao?"

Con chó đen lớn vừa được bôi linh dược xong đang nằm ở góc tường mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Mà tiểu hồ ly nằm trên đùi y thì giả vờ như không nghe thấy, dùng móng vuốt khều khều, ra hiệu cho y đừng cứ chải mãi một chỗ, cũng phải chăm sóc đám lông tơ trên đuôi hắn nữa.

Hạ Nghiêu theo phản xạ đổi hướng lược, lại tiếp tục lẩm bẩm: "À phải rồi, Hoàng thượng còn chẳng biết nuôi linh thú gì cả, ngươi xem lông trên đuôi ngươi xoắn hết cả lại rồi kìa, ngài ấy không biết chải giúp ngươi một chút sao?"

"Quá vô trách nhiệm, đã không biết nuôi thì mau giao cho ta đi chứ, không thì sau này nuôi hỏng thì làm sao?"

Hạ Nghiêu vừa nói vừa cúi đầu dụi vào tai tiểu hồ ly, để bản thân có được chút an ủi.

Tiểu hồ ly cụp tai, khẽ ngáp một cái.

Hàn Tấn thầm nghĩ đúng là hơi xoắn thật, trước đây hắn vì không thích cung nhân đến gần, nên thường ngày bất kể là mặc y phục hay rửa mặt đều chưa từng nhờ tay người khác. Tóc cũng là tự mình qua loa chải chuốt, đương nhiên sẽ có chỗ bị xoắn hoặc rối vào nhau.

Ngay lúc Hạ Nghiêu lại định mở miệng, Hỷ Lạc nghe thấy tiếng động cuối cùng cũng không kiềm được cầm chăn nệm bước vào phòng.

"Chủ tử, rốt cuộc tại sao ngài không muốn rời Lãnh Cung, có phải vì chuyện không muốn thị tẩm mà ngài nói trước đây không?"

"Khụ!" Hạ Nghiêu suýt thì bị sặc, thầm nghĩ đối phương có thể đừng thẳng thắn vậy được không.

"Không phải, ấy, cũng không thể nói là hoàn toàn không phải..."

"Vậy chủ tử lo Hoàng thượng tuổi tác quá lớn, hay là dung mạo không ưa nhìn?" Hỷ Lạc gãi đầu, nhớ lại những lời Hạ Nghiêu nói trước đây.

"Vậy ta thấy chủ tử hoàn toàn không cần phải lo lắng." Hỷ Lạc giúp y trải tấm ga giường mới, lại thu dọn bộ chăn nệm đã cũ đi: "Tuy rằng ta chưa tận mắt thấy Hoàng thượng bao giờ, nhưng nghe các lão cung nhân nói sinh mẫu của Hoàng thượng là Chiêu tần nương nương, bà ấy năm xưa chính là mỹ nhân bậc nhất hậu cung, dù xuất thân không cao nhưng luôn được Tiên đế hết mực sủng ái. Hiện tại dung mạo của Hoàng thượng giống hệt sinh mẫu, nên cũng không thể quá tệ được đâu."

Con chó đen vùi đầu thấp hơn nữa, hối hận tối nay không nên lẽo đẽo theo Hoàng đế đến Lãnh Cung bôi thuốc, nếu không sẽ không tới nỗi phải nghe thấy lời lẽ đại nghịch bất đạo như vậy.

Hạ Nghiêu ngẩn ra, chợt nhớ tới nam nhân mình gặp ban sáng.

Đúng... Đúng là không tệ, y thầm nghĩ, thậm chí còn tinh xảo ưa nhìn hơn cả những minh tinh mà Hạ Nghiêu xem trên mạng ở kiếp trước. Đến nỗi lúc đầu còn khiến Hạ Nghiêu tưởng đối phương là sủng phi của Hoàng đế mới nạp vào cung, chứ không phải bản thân Hoàng đế.