Đã tròn một tuần kể từ lần cuối được ăn thịt, Hạ Nghiêu không nhịn được nuốt nước miếng. Chim bồ câu quay do ngự trù trong cung làm, nghe thôi đã thấy ngon miệng rồi.
"Đúng ạ." Hỷ Lạc vội vàng gật đầu: "Còn đưa nhiều bánh đường đến nữa, chủ tử đừng vội, đợi ta hâm nóng lại rồi ăn."
Lãnh Cung không có nồi niêu, chỉ có một cái bếp lò tạm bợ dựng lên trước đó, Hạ Nghiêu lấy hai tấm đệm cỏ ngồi xuống đất cùng Hỷ Lạc dùng cành cây sạch xiên bánh đường và chim bồ câu, đặt lên trên đống củi vừa đốt để hâm nóng đồ ăn.
Bánh đường và chim bồ câu không ngừng được hâm nóng tỏa ra mùi thơm lừng, chim bồ câu nhanh chóng chín. Hạ Nghiêu không kịp thổi nguội, xé một cái cánh nhét vào miệng, sau đó lại đưa cái đùi chim duy nhất cho Hỷ Lạc ngồi đối diện.
Hỷ Lạc giật mình, vội vàng xua tay: "Không được, không được đâu ạ, chỉ có nửa con chim bồ câu, chủ tử giữ lại ăn hết đi, ta ăn bánh đường là đủ rồi."
"Cầm lấy đi." Hạ Nghiêu nhét thẳng đùi chim bồ câu vào tay đối phương: "Ta chữa khỏi cho Tuyết Đoàn, vừa kiếm được mười lượng bạc từ chỗ Lưu công công. Hắn ta là quản sự vườn thú trong cung, có lẽ sau này cơ hội kiếm tiền như vậy không ít đâu."
Hỷ Lạc thực sự không thể từ chối nữa, chỉ có thể đưa tay nhận lấy: "Vẫn là chủ tử lợi hại nhất, chớp mắt đã kiếm được nhiều bạc như vậy."
Chim bồ câu quay bên ngoài giòn rụm bên trong mềm ngon, Hạ Nghiêu ăn rất hài lòng, tiện tay cầm lấy cái bánh đường bên cạnh: "Chuyện ăn uống vẫn là thứ yếu, lát nữa ngươi đừng quên bảo Ngô thị vệ mang thêm mấy tấm ván che mưa vào, mấy ngày nay bên ngoài trời cứ âm u, ta sợ sẽ có mưa lớn."
"Ván gỗ phải không ạ? Ta biết rồi." Hỷ Lạc vội vàng gật đầu.
Mùa hè chính là không tốt chỗ này, vài ba hôm lại mưa một trận, mái che bằng cỏ tranh căn bản không che được nhiều nước mưa, lần nào cũng khiến cả hai người ướt như chuột lột. Ngoài ra còn có chăn bông phòng ngừa sau khi vào thu thời tiết đột ngột chuyển lạnh. Ngay cả nồi niêu bát đĩa, y phục thay giặt, tốt nhất là có thể lấy thêm mấy loại hạt giống rau để trồng trong vườn hoa bên ngoài.
Hạ Nghiêu đã nghĩ thông rồi, dù sao bây giờ y cũng không thể về nhà ngay được, chi bằng cải thiện môi trường xung quanh trước, để bản thân sống thoải mái hơn một chút.
Hiệu suất của Ngô thị vệ quả thực rất tốt, sau khi nhận bạc của Hạ Nghiêu, trước khi trời tối đã mang những tấm ván gỗ cần thiết đến cùng với dây thừng và đinh gỗ kèm theo, điều này thực sự nằm ngoài dự đoán của Hạ Nghiêu.
Buộc xong ván gỗ, ăn nốt phần chim bồ câu quay và bánh đường còn lại làm bữa tối, sắc trời chớp mắt đã tối đen. Lãnh Cung không có đèn dầu chiếu sáng, Hạ Nghiêu từ sớm đã nằm trên đống cỏ khô dùng để ngủ, đếm số bạc còn lại của mình.
Hai xâu bạc hai mươi lăm đồng là số tiền y vội vàng mang theo khi bị đưa vào Lãnh Cung, mười xâu bạc mà Lưu công công vừa đưa cho y vào buổi sáng cùng với hơn mười đồng bạc vụn kiếm được từ việc chữa trị cho động vật nhỏ khác trong cung trước đó, cộng lại cũng được khoảng năm lượng.
Vật giá trong cung rất đắt đỏ, tính cả tiền bồi dưỡng thêm cho thị vệ, mỗi ngày Hạ Nghiêu và Hỷ Lạc chỉ ăn uống thôi cũng đã tốn khoảng ba xâu bạc. Về phần y phục, thật ra Hạ Nghiêu đang cân nhắc đến việc tự mua vải về may, dù gì trong Lãnh Cung cũng không có ai khác, đẹp xấu cũng như nhau.
Đang cân nhắc chuyện may y phục, giữa mày bỗng nhiên truyền tới cảm giác nhói đau, linh khí trong toàn bộ đan điền như thể đột nhiên nổ tung.
Linh thú.
Là khí tức của linh thú!
Hạ Nghiêu đột ngột ngồi bật dậy.