Chương 29: Được Hoàng đế coi trọng (1)

Ngay lúc suy nghĩ của Hạ Nghiêu đang rối tung rối mù, Hàn Tấn cũng đang cúi đầu đánh giá thiếu niên trong lòng mình.

Hoàn toàn khác với góc nhìn lúc biến thành tiểu hồ ly, trong mắt Hàn Tấn bây giờ, thiếu niên rõ ràng nhỏ bé đi rất nhiều, lông mi đen nhánh thon dài, mắt mày thanh tú, gò má ửng lên sắc hồng nhàn nhạt. Hàn Tấn ước lượng một chút, xác định mình chỉ cần một tay là có thể ôm trọn y vào lòng.

"À thì, cái đó, ta không cố ý rời khỏi Lãnh Cung đâu, con hồ ly ta nuôi tự ý chạy ra ngoài, nó còn đang bệnh..." Hạ Nghiêu lắp ba lắp bắp giải thích, trong lòng thì sụp đổ.

Dù thiếu hiểu biết đến đâu thì y cũng biết bản thân bị nhốt vào Lãnh Cung là vì phạm lỗi, bây giờ tự ý chạy ra ngoài, nghĩ cũng biết sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

"Con hồ ly đó là trẫm nuôi." Hàn Tấn nhìn y với tâm trạng không tệ, nhưng giọng điệu lại rất bình thản nói.

"V...vâng? Thì ra là Hoàng thượng nuôi, thảo nào trên người các ngài có cùng một mùi hương. Không, ta không có ý đó.” Hạ Nghiêu nói xong mới nhận ra không đúng, vội vàng nói thêm: "Ý ta là Tuyết Cầu quả thực rất đáng yêu, nhưng nó là linh thú, người thường chắc chắn không nuôi tốt được, Hoàng thượng có thể giao nó cho ta nuôi được không?"

Hạ Nghiêu: "..."

Cái tật hễ căng thẳng là nói năng lung tung này xem ra cả đời cũng không sửa được rồi,

"Không không không, ta không có ý nói Hoàng thượng nuôi không đủ tốt. Chỉ là Tuyết Cầu không giống động vật bình thường, thân thể của nó rất yếu, dễ bị bệnh, cũng không thể ăn uống linh tinh, nuôi rất tốn tâm tư. Hoàng thượng trăm công nghìn việc chắc chắn không có thời gian dư thừa..."

"Giao cho ngươi nuôi cũng không phải không được." Thấy thiếu niên càng nói càng loạn, cuối cùng Hàn Tấn cũng rủ lòng từ bi gật đầu: "Chỉ là chuyện này hệ trọng, trẫm cần phải suy xét kỹ lưỡng thêm một chút."

"Thật sao?" Hai mắt Hạ Nghiêu sáng lên. Trước đây y vẫn luôn cho rằng Hoàng đế của thế giới này hẳn phải là kiểu người rất lạnh lùng lại chẳng thấu tình đạt lý, không ngờ hắn lại dễ nói chuyện như vậy.

Dường như được vẻ mặt của Hạ Nghiêu lấy lòng nên Hoàng đế bệ hạ nhếch khóe môi: "Phải, nhưng bây giờ còn sớm, cứ xem biểu hiện sau này của ngươi đã."

Nói xong không đợi Hạ Nghiêu phản ứng, hắn đã ôm y tung người nhảy vọt, vượt thẳng qua tường rào.

Đây cũng là năng lực mà Hàn Tấn mới phát hiện gần đây. Trước kia hắn chưa từng học võ, cũng không biết bất kỳ nội gia công pháp nào. Thế nhưng từ sau khi biến thành tiểu hồ ly, bất kể là thân pháp hay sức lực của hắn đều có sự tăng lên rõ rệt so với trước kia, thậm chí không cần dùng linh khí cũng có thể làm được rất nhiều chuyện mà người luyện võ nhiều năm mới làm được.

Vượt qua tường rào, cuối cùng Hàn Tấn cũng buông tay thả Hạ Nghiêu ra: "Nể tình ngươi mới phạm lỗi lần đầu, lại có lý do chính đáng, hôm nay tạm tha cho ngươi trước, nhưng lần sau không được phép tự ý ra khỏi cung nữa. Hiểu chưa?"

"Vâng." Hạ Nghiêu vội vàng gật đầu, lần đầu ra ngoài đã bị bắt quả tang, y nào dám tùy tiện chạy lung tung nữa.

"Còn nữa, ngày 27 cuối tháng, tức là ba ngày nữa, trẫm sẽ bảo Lâm công công đưa ngươi rời Lãnh Cung. Ngươi có đồ đạc gì quan trọng thì mấy ngày này cố gắng thu dọn đi, về sau chắc cũng không có cơ hội quay lại đây đâu." Hàn Tấn dừng lại một lát rồi nói.

"Vâng vâng." Hạ Nghiêu tiếp tục gật đầu, không hề để chuyện rời Lãnh Cung vào lòng, chỉ toàn tâm toàn ý suy nghĩ làm sao để Hoàng đế mau chóng giao tiểu hồ ly cho mình.

Mãi đến khi thấy hắn xoay người định đi, y mới phản ứng lại, vội vàng tiến lên chặn người.

“Đợi một chút.” Hạ Nghiêu luống cuống lôi một cái bình sứ ra: "Tuyết Cầu vẫn chưa khỏi bệnh hẳn. Đây là Ôn Vị Tán, Hoàng thượng nhớ nhỏ ba giọt vào nước ấm, cho nó uống mỗi ngày ba lần vào sáng, trưa, tối. Nếu nó chê đắng, ngài có thể cho thêm chút đường đỏ... Nhưng nhất định phải là đường đỏ, tuyệt đối không được dùng thứ khác.”

Hàn Tấn im lặng trong giây lát, nhận lấy bình sứ với tâm trạng phức tạp.

"Được, trẫm nhớ rồi."

Hạ Nghiêu dùng vẻ mặt đầy ngờ vực nhìn hắn.

Chắc chắn là nhớ thật rồi chứ? Cửu Vĩ Hồ lúc nhỏ yếu ớt lắm đó, hay là mau giao cho y nuôi đi.

Về đến Dưỡng Tâm Điện, Hàn Tấn bảo Lâm công công lấy nửa bát nước ấm đến, nhỏ ba giọt linh dược do lúc nãy thiếu niên đưa cho vào, nhìn nước ấm vốn trong suốt có thể thấy đáy dần chuyển thành màu sẫm.

"Hoàng thượng, đây là..." Lâm công công thấy hắn uống một hơi cạn sạch thứ nước ấm màu sắc kỳ dị kia, tức thì giật nảy mình.

"Chỉ là thuốc dạ dày bình thường thôi." Mùi vị của linh dược vừa đắng vừa chát, Hàn Tấn uống mà nhíu chặt mày: "Đi lấy ít đường đỏ tới đây."

"Đường đỏ? Hoàng thượng nói là bánh đường đỏ sao?" Lâm công công không khỏi nghi hoặc.